Cô ta thuộc kiểu người không cần cố gắng làm gì nhiều, tự bản thân việc xuất hiện đã là một sự hấp dẫn.
Vẫn thường nhắc đến trong bài viết của mình, nhưng như một kẻ vô danh, sẽ không người nào thực sự biết người con gái đấy là ai. Tôi tránh đề cập đến những điều ai cũng có thể đoán ra, hoặc viết một cách mập mờ, đủ để người đọc hiểu mình nói gì, nhưng giữ lại những thứ cho riêng mình, chỉ để họ biết một phần câu chuyện.
Tôi gặp cô ta vỏn vẹn 9 lần. Những miêu tả về người con gái ấy phần nhiều từ những mảnh hồi ức đã mờ nhạt. Sự thật: tôi không nhớ nổi khuôn mặt cô ta.

Nếu bây giờ tình cờ gặp nhau trên đường, dám cá rằng chúng tôi không nhận ra nhau, và rồi bước qua như hai người lạ.
Hình ảnh có thể mờ nhạt, hoặc biến mất. Nhưng cảm xúc một người mang lại thì vẫn còn đó.
Đã bao giờ chỉ vì một hành động hơi khác thường của một người, bất chợt sau đó bạn thấy có tình cảm với họ?
Trong mối quan hệ ấy, tôi nhận ra không phải cả quá trình tán tỉnh, mà thường chỉ có một, hoặc hai điểm mấu chốt sẽ quyết định mối quan hệ sẽ đi đến đâu, những chi tiết còn lại thường chỉ mang tính bổ trợ, giúp mối quan hệ giữ được nhịp điệu.
Vậy nên, có những người thấy hợp nhau cách mấy, nhưng rồi chính họ phải thừa nhận rằng giữa cả hai còn thiếu một cái gì đó để trở thành một mối quan hệ nghiêm túc.
Với tôi, điểm mấu chốt là buổi chiều cô ta chủ động hẹn gặp. Ở ngã tư nọ, khuôn mặt được make cẩn thận, đôi mắt ướt át toát lên vẻ yếu đuối của phụ nữ mà đàn ông chỉ nhìn thôi cũng muốn bảo vệ. Như một bản năng rất con người, tôi thực sự bị hút. Thay vì hiếu thắng như thường ngày, cô ta nói chuyện nhỏ nhẹ, giọng trầm hơn. Cô ta ít trêu đùa, tỏ ra quan tâm và hiền dịu. Như thể trước mặt tôi là một con người khác vậy.
Chúng tôi chỉ nói chuyện một lúc. Tôi bảo rằng hôm nay cô ta trông dễ thương. Nghe xong, cô ta lấy tay nhẹ vuốt những lọn tóc mai vương trên má.
Khẽ cúi xuống, khuôn mặt đỏ lên vì ngượng, lớp son phấn kia chẳng thể nào che giấu nổi.
Tôi là kiểu người thích tính đến nước cờ cuối cùng ngay từ khi ván đấu còn chưa bắt đầu. Nhưng khi ở cạnh cô ấy, tôi muốn vứt bỏ đi những nguyên tắc, để thể hiện con người mình một cách chân thật, và điên nhất.
Mỗi người con gái sở hữu một hương, vị riêng. Cô ta khiến tôi liên tưởng tới vị quả lựu. Muốn thưởng thức nó, bạn phải khó nhọc bóc tẽ lớp vỏ mỏng dính, sau đấy tách hạt, từ từ gặm nhấm chúng. Lựu thì nhỏ, nhưng không thể ăn nhanh. Vị ban đầu có thể ngọt dịu, thanh – nhưng dư vị chát. Ít khi ăn lựu, nhưng vị lại dễ nhớ. Người con gái ấy cũng vậy, cô ta có thể khiến một người dù không tiếp xúc nhiều, vẫn phải nhớ tới kiểu tính cách khó hiểu ấy.
Tôi biết chắc chắn người con gái này thích mình. Nên khi cô ta chủ động thú nhận điều ấy, tôi không bất ngờ - nhưng miệng bất giác cười.
Gặp nhau trong một ngày mưa, rồi nảy sinh tình cảm với người con gái ấy khi những hạt mưa lớt phớt đậu nhẹ trên má. Cuối cùng, lại rời xa nhau trong một ngày mưa tầm tã.
Lạ thật. Ngay cả khi gõ những dòng chữ này, mưa ngoài kia cũng đang ào ào đổ xuống.
Cả thành phố dường như chỉ là một nơi chật chội, khó chịu khi không có cô ấy. Mọi chuyện kết thúc nhẹ nhàng in hệt lúc mới bắt đầu, duy chỉ có cảm xúc bên trong con người sôi sục. Chúng tôi không còn thấy nhau sau chín lần đó.
Từng có một thời gian, thấy nhớ đến nỗi - tôi đã tự nhủ: Nếu bây giờ có thể gặp lại cô ấy thêm một lần nữa, thì dù cho phải đánh đổi bất cứ giá nào. Tôi cũng dám trả.
Nhưng giờ, tưởng tượng đến việc người con gái ấy vẫn còn đâu đó trên thế gian này, sống hạnh phúc cùng một người khác, tôi cũng vui rồi.
Cô ấy thực sự nghĩ gì về tôi? Buổi gặp ngắn ngủi ngày hôm ấy có phải một sự toan tính, khuôn mặt được make cẩn thận là cố tình?
Tôi chẳng thể nào biết được. Từ giờ, chúng tôi mãi mãi là hai kẻ xa lạ.
Người đời thường đề cao lý trí. Còn với tôi, nếu không có thứ cảm xúc rộn ràng, xin thề rằng lần đó tôi đã không bắt chuyện, dù cho cô ta có đẹp như nào chăng nữa.
Cảm xúc luôn là những lát cắt mỏng chi phối hành động. Con người ta thường cố gắng kiềm chế cảm xúc, còn trong chuyện tình cảm, nhiều khi tôi buông bỏ, để mặc hành động mình xuôi theo dòng chảy của chúng. Bây giờ, nếu thấy một kẻ lụy tình, tôi thường kệ họ tiếp tục buồn khổ, vì có khuyên gì cũng vô ích thôi. Một khi con người ta bi lụy, tất cả những quan điểm khác đều bị quy chụp là có ác ý.
Trong chuyện tình cảm, có những thứ dù biết sai, con người vẫn sẽ cố tình phạm phải. Nhớ hồi còn chưa 18, tôi cũng từng nhắn vài trang tin, mong sao người ta quay lại với mình, hoặc tìm cách đi cùng đường về để hàn gắn tình cảm, dù biết làm vậy có thể khiến người kia khó chịu.
Sau này, khi nhận được hơn năm mươi cuộc gọi và tin nhắn từ bạn gái cũ trong một đêm, tôi mới hiểu việc khủng bố tin nhắn với một người sẽ khiến họ cảm thấy thế nào, và có nên hay không.
Có người bảo tôi: Đàn ông chỉ trưởng thành sau khi đánh mất người con gái mình yêu. Tôi bảo rằng đúng hơn là đàn ông chỉ trưởng thành sau khi chấp nhận những mất mát ấy mà đứng dậy.
Thật sự, nhiều lúc tôi chỉ muốn quay lại quá khứ, tự vả vào mặt mình và sửa chữa những sai lầm không đáng có. Nếu như “hoàn cảnh ấy” ở “thời điểm bây giờ” – mọi chuyện sẽ khác. Nhưng, giống như một cây bút chì: sau mỗi lần gọt giũa, đầu bút sẽ càng sắc và nhọn. Đàn ông cũng vậy, tôi tin rằng đàn ông sau khi trải qua những cơn đau, anh ta rồi sẽ mạnh mẽ hơn trước. Vậy nên, tôi chấp nhận những cơn đau ấy.
À nhưng, tôi quên mất – lưỡi dao cũng như vậy.
Một người bạn hỏi tôi từng thù hận người con gái nào chưa, tôi không trả lời, chỉ hỏi ngược lại tại sao tò mò chuyện ấy. Rồi anh ta kể về cô người yêu cũ mình căm ghét. Câu chuyện khiến tôi nhớ về một người mình gặp đã lâu. Nhỏ vốn mạnh mẽ, kiên cường nhưng cũng ương ạnh không kém ai. Tuy chưa phải một thứ tình cảm thực sự, nhưng từng có thời gian, tôi thấy thích nhỏ.
Vậy nhưng, trong buổi hẹn ngày đó, cái cách mà nhỏ xử sự đã xô nát tình cảm ấy. Tệ hơn, không có một lời xin lỗi nào cả, nhỏ lý giải như thể việc đó không phải do mình.
Tôi không phải kiểu người vĩ đại, sẵn sàng tha thứ tất cả vì tình yêu. Tôi dừng cuộc hẹn, im lặng chở nhỏ về nhà, sau đấy thì không liên lạc với nhau nữa.
Nhỏ đẹp, nhưng không biết điều.
Nửa năm sau vào một đêm đông nọ, điện thoại tôi có tin nhắn. Nói xong những câu xã giao ngượng ngùng, nhỏ hỏi tôi về cuộc sống hiện tại, kèm theo lời xin lỗi về chuyện đã qua. Dù vậy, tôi vẫn trẻ con, cố cầm thêm nhát dao, cắt một nhát vào tâm trí nhỏ bằng dòng tin nhắn: “Anh quên chuyện đấy từ lâu rồi”
Đến giờ, tôi không còn trách nhỏ. Và cả đời này. Cũng không muốn gặp lại.
Tôi vẫn luôn tin, mỗi người con gái từng gặp đều giúp mình nhận ra một điều gì đấy. Ở mối quan hệ này, tôi học được rằng là đàn ông thì đừng để phụ nữ dắt mũi mình, và phải cứng rắn nếu họ cố tình phạm phải một sai lầm quá đáng.
Nhiều đàn ông sẵn sàng cho qua mọi chuyện vì hai chữ tình cảm, dù trong lòng cảm thấy khó chịu. Nhưng việc nuông chiều để mặc phụ nữ có quyền phạm sai lầm, cô ta sẽ coi việc tha thứ của người đàn ông như một nghĩa vụ phải làm.
Khi hiểu ra điều này, tự khắc bản thân thằng đàn ông sẽ biết tôn trọng con người mình hơn. Hy sinh vì một người thì cũng tốt thôi. Nhưng phải làm sao cho đáng.
Về cuộc sống hiện tại: Đã hơn 2 tháng, tôi chưa gặp bạn gái mình. Cả hai nhắn tin vào buổi tối, và thường thì tôi ngủ quên lúc 10h.
Dù không muốn thừa nhận, nhưng phải nói rằng gần đây bản thân tôi nói chuyện rất nhạt. Có lẽ là vì, công việc hiện tại đòi hỏi sự trao đổi thông tin nhanh gọn, nên việc nói chuyện với khách hàng thường đi thẳng vào vấn đề, tránh mất thời gian của hai bên. Mà chuyện tán tỉnh không trực tiếp như vậy. Trước đây, tôi thích nói chuyện với phụ nữ theo kiểu nửa vời, tránh trả lời trực tiếp câu hỏi, hoặc chỉ đề cập một ít thông tin. Cái kiểu lấp lửng như vậy thường khiến người ta tò mò một cách hậm hực, vừa yêu mà vừa ghét.
Nhưng giờ, khi nói chuyện với phụ nữ, tôi không còn khôn khéo như vậy, mà thường hỏi thẳng điều mình muốn biết, và trả lời luôn thứ người khác cần.
Đến cả việc viết lách bây giờ cũng khó khăn. Giới hạn thời gian chỉ là một phần nhỏ - vì trước đây tôi có thể hoàn thành một bài viết trong hơn nửa giờ đồng hồ. Vậy mà, khi đánh máy đến những dòng chữ này, đã gần hai tháng trôi qua.. Thay vì chỉ cần ngồi vào máy tính rồi dòng suy nghĩ sẽ tự tuôn ra khi gõ phím - thì bây giờ - tôi phải vắt óc suy nghĩ để nặn ra câu từ phù hợp. Gặp khó khăn trong vấn đề mình từng rất giỏi tuy có khó chịu – nhưng tôi bằng lòng – vì bản thân đã dám kiên trì, để đôi lúc ngồi lại, gõ một vài dòng chữ, rồi thôi. Mỗi ngày một ít, mỗi tuần một ít. Cứ thế.
Đến tận bây giờ, tôi nhận ra không phải mình thích chia sẻ cuộc sống với người khác. Mà đơn giản, tôi bị ám ảnh với việc ngồi một mình trong phòng kín, lạch cạch vài dòng chữ. Như vậy là đủ vui. Nhưng cũng không vì thế tôi cho phép mình đắm chìm trong cái thú riêng ấy.
Bản chất của cuộc sống là sự kết nối. Ngoài những thú vui riêng, vẫn còn đó những thứ dù ghét vẫn phải làm. Nhiều điều tưởng chừng muốn bùng phát ra hết đôi khi cũng cần nén lại. Ngay trong những chia sẻ của mình, khi hoàn thành bài viết – thay vì đăng nó lên ngay – tôi đọc lại một lần, để theo dòng suy nghĩ, xóa bỏ những điều không muốn bất kỳ ai biết, như giấu đi một phần rất riêng bên trong con người mình.

Một vài người nhận xét lối viết của tôi mang đầy màu xám xịt, hoặc u buồn. Tôi giật mình nhận ra từ lâu đã quen với cách cảm nhận như vậy. Đến nỗi không thấy được sự khác biệt ấy so với những người xung quanh. Nó có lẽ đã bắt đầu rất lâu trước khi tôi nhận ra sức khỏe mình không ổn. Và càng rõ ràng hơn từ lúc bác sỹ chẩn đoán tôi bị trầm cảm, cùng một vài chứng rối loạn tâm lý khác. Nếu ai đó hỏi cảm giác của những con người như tôi thế nào, tôi có thể dùng hai từ để diễn tả: vô vị.
Nhiều người lúc buồn thường quen miệng bảo:”chắc tao trầm cảm mất rồi mày ạ”. Họ cho rằng nó là một trạng thái tâm lý tiêu cực nhất thời khi gặp chuyện không vui. Trên thực tế, những rối loạn tâm lý như trầm cảm quan trọng hơn là thứ chi phối con người: từ suy nghĩ, cảm xúc, hành động và cả cuộc sống của họ nữa.
Bạn đã bao giờ nằm một chỗ trên giường, tìm ra 3 điểm cách xa nhau, trong đầu tưởng tượng những đoạn thẳng được nối từ đó – tạo thành một mặt phẳng, và rồi bị tâm trí trói buộc chèn thêm một đường đâm thủng mặt phẳng ấy? Hay ngồi đánh máy, dù viết đúng chính tả, thì ngón tay, bộ não cũng buộc bạn xóa đi một vài chữ cái – không cách nào ngăn lại được?
Ấy thế mà trước đây, nó xảy ra bình thường tới nỗi tôi cho rằng:”là con người ai cũng vậy cả”. Đến giờ nghĩ lại, những thứ kỳ lạ mình thấy, âm thanh khó hiểu từng nghe - hoàn toàn do bản thân tưởng tượng mà ra.
Nhưng đấy chỉ là ví dụ nhỏ trong bức tranh lớn. Tôi bảo rồi: không bao giờ nói hết, và luôn giữ lại một phần rất riêng cho mình, không để một ai biết được.
Từng có một khoảng thời gian mà với tôi, tất cả mọi người đều là những kẻ xa lạ. Và bọn họ đều đáng nghi như nhau.
Rồi tôi quen dần với việc thờ ơ trước những câu chuyện hài, hay cả những bộ phim kinh dị. Cái cười nửa miệng cũng thường là cố tình để lộ ra, hoặc theo thói quen, như muốn người khác thấy mình vẫn còn là một cá thể bình thường như họ vậy. Thực sự, hài hước với tôi bây giờ giống việc người lớn chán nản nhìn những đứa con nít ngồi cạnh mình vui cười chơi trò chơi xích đu của chúng.
Khi người khác đùa, tôi vẫn hiểu, thậm chí trêu ngược lại họ. Còn để vui vì chúng ư? Sorry, I can’t.
Bắt đầu lớn rồi, tôi đành phải chấp nhận những điều không tròn trĩnh ở bản thân, cũng như mặt trái của xã hội mà đứa trẻ ngày trước chưa biết được. Càng ngày, nhìn thấy sự ích kỷ của con người, sự bẩn thỉu của xã hội, sự nhỏ nhen trong cái cách mà họ tương tác với nhau, tôi lại thấy sợ thêm cuộc sống này. Từng nhiều lần, tôi chỉ muốn bỏ trốn khỏi thế giới chật chội, để tới một nơi xa lạ, vùi mình xuống một địa điểm không có ai, không có gì cả. Đến đâu thì đến.
Thực sự, với tôi bây giờ, cuộc sống chỉ là những mệt mỏi. Vậy nên bản thân luôn phải tự vực dậy suy nghĩ bằng việc tìm ra những điểm lạc quan nhỏ nhoi. Lái xe trên đường, nhiều lúc chỉ muốn nhấn mạnh chân ga, đâm chết cái đứa phía trước cho xong. Mẹ kiếp! Lúc học lái mua bằng hay sao mà đi đứng kiểu đấy. Rồi tôi nhớ lại, đôi khi mình cũng lơ đãng y như vậy, nên thôi. Con người mà.
Từ lâu, tôi không còn cho rằng cách làm nào đúng – sai. Mỗi người có một lối chơi nhất định, điều quan trọng là họ thể hiện lối chơi của mình tốt như thế nào mà thôi. Trai tốt có nhiều đặc điểm mà nếu cân đo đong đếm, anh ta là một lựa chọn tuyệt vời. Nhưng những đặc điểm ấy thường không được thể hiện đúng cách: dễ đoán, phụ thuộc, và thiếu tiềm năng tạo ra cảm xúc từ đối phương. Họ là kiểu mặt hàng: tốt – nhưng không được ưa chuộng.
Còn trai đểu, dù mang đầy tật xấu trong người, nhưng lại thể hiện chúng theo cái cách khiến phụ nữ xao xuyến tới nỗi yêu chúng. Trong mắt phụ nữ, anh ta xấu xa, nhưng phóng khoáng, không dây dưa, đàn bà. Trai đểu giống chất kích thích: tuy có hại cho sức khỏe, nhưng chẳng con nghiện nào nói bỏ ma túy là bỏ được cả.
Nếu đọc đến đây và muốn trở thành kiểu người nói trên, thì tôi chỉ có một chữ để khuyên:”ĐỪNG!”
Sự thật, phụ nữ muốn kiểu đàn ông giống trai tốt. Chỉ là anh ta thể hiện con người mình chưa đúng cách mà thôi.
Phân chia rạch ròi là vậy, nhưng đến giờ, tôi không còn theo đuổi mẫu hình nào cụ thể, mà chỉ học hỏi, tích lũy những thứ mình cho là đúng.
Bước đầu hòa mình vào xã hội, tôi nhận ra mình vẫn chỉ là đứa trẻ nhỏ bé trong thế giới này. Rồi cũng bớt ngạo mạn, tự hiểu rằng bất cứ ai xung quanh cũng có những điểm đáng để mình học hỏi.
Tôi vốn không phải một cá thể đặc biệt, thậm chí bây giờ còn thấy bản thân quá yếu kém so với người khác. Nên những gì mình thích, tôi lao đầu vào tìm hiểu để có thể giỏi hơn; và nhìn cái cách người khác thể hiện tài năng của họ, thì cố sao chép và chỉ mong bản thân được một phần như thế cũng tốt rồi.
Nhưng dĩ nhiên, con người ta sẽ không có được cảm giác thỏa mãn nếu bao giờ cũng chỉ sao chép những thứ người khác dạy mà không chịu vắt não suy nghĩ điều gì. Vậy nên, cũng từ đó, tôi tìm cho mình thú vui bằng nhiều cách khác nhau. Như khi đi trên đường, tôi thường thử nghiệm xem việc bấm còi thế nào thì khả năng người phía trước sẽ dạt sang bên phải cao hơn. Hoặc nếu gặp đèn đỏ ở ngã tư thì nên dừng ở phần đường nào sẽ thuận tiện nhất trong từng trường hợp. Còn nếu muốn rẽ phải, trước hết nên đánh lái sang bên trái một ít.
Rồi tôi nhận ra, cái tài cũng như sự hiểu biết của thằng đàn ông nhiều khi không quan trọng bằng việc anh ta thể hiện bản lĩnh con người mình thế nào. Xã hội thường nhìn vào những thành quả mà đàn ông đạt được, sau đấy mới quyết định xem có nên nuốt những điều anh ta đang nói hay không. Nhét một đống kiến thức vào người không đồng nghĩa việc người đấy sẽ trở nên tài giỏi, nhưng chí ít nó khiến anh ta có chút hiểu biết, tiềm năng hơn những người khác. Còn để tiêu hóa những thứ mình đã tìm hiểu thành kỹ năng, thì đấy là cả một sự tính toán, kiên trì, liểu lĩnh và đôi khi cần kèm theo cả những may mắn nữa.
Đến giờ, khi gõ những dòng cuối cùng này, tôi thực sự nhớ ngày xưa, khi luôn cảm thấy vui vẻ vì mỗi lần ra chơi, sẽ chạy đến chỗ đứa con gái mình thích, đánh nó một cái – để lúc vào học lại ngồi cười một mình, bị lũ bạn tưởng lên cơn điên. Rồi cả những lúc tới nơi đông người, tìm đến một cô gái lạ, nói chuyện với nhau như thể cả hai đã quen từ lâu lắm rồi.
Trong công việc, con người ta dễ đề phòng nhau vì sợ kẻ khác chiếm mất lợi ích của mình. Tôi cũng vậy. Nhưng với phụ nữ và các mối quan hệ, tôi tìm đến họ để có cảm giác hưng phấn, phục vụ cái tôi muốn chứng tỏ và thỏa mãn nhu cầu kết nối của bản thân.
Còn bây giờ, với áp lực từ nhiều phía, tôi chẳng bận tâm nhiều đến những thú vui ấy.
Nếu ngày trước, có thể khiến một người con gái vừa mới quen nhắn tin với mình đến tận 3h sáng vẫn chưa muốn đi ngủ; thì hiện tại, tôi thường tắt điện thoại từ sớm, vì còn một ngày dài đang đợi phía trước.
Cũng vì thế, tôi quen dần với lối sống mới: Làm theo những việc mình tin là đúng, không cố gắng làm hài lòng bất kỳ ai, không bỏ ra nhiều thời gian hay công sức cho phụ nữ. Điều tôi làm là thể hiện con người thật, và cái điên của mình. Người con gái nào chịu được, tự khắc sẽ ở lại.
Tôi thích viết, và từng viết rất nhiều. Một lần diễn đàn được xây dựng lại, tôi khá bất ngờ khi thấy những bài viết cũ của mình được người khác đăng tải(kể cả những bài viết từ nick clone). Đọc lướt qua chúng, nhiều chỗ cảm thấy buồn cười thật. Sao ngày xưa mình có thể trẻ con và ngông như thế, rồi lại tự thấy xấu hổ với bản thân thêm phần nào.
Có những luận điểm tôi từng nói chắc nịch trong các bài viết, thì giờ đây, chúng chỉ là một góc nhìn đơn lẻ, một lời nhận xét cứng nhắc, phiến diện của kẻ còn nhìn đời bằng nửa con mắt.
Không biết liệu tương lai, khi đọc lại bài viết này, tôi có thấy điều tương tự không nữa. Nhưng hiện giờ, tôi thật sự hài lòng về những gì mình đổ vào nó từng ngày một. Đấy là thành quả của việc dập dập xóa xóa không biết bao nhiêu lần từng câu từng chữ cho đến khi cảm thấy được mới thôi. Chúng đơn thuần là lời chia sẻ về cuộc sống, là những mảnh suy nghĩ rời rạc chắp vá lại nhau trong thời gian qua, không phải lời giáo huấn cho ai cả. Nó hoàn toàn là sản phẩm từ ham muốn, sở thích viết lách của một kẻ lập dị đang cố sống như người bình thường - không gì khác.
Những dòng trên, không chỉ là lời kể về đời mình, mà còn là những câu tâm sự rất thật lòng tôi muốn chia sẻ: một cách chân thật nhất, và hoàn thành nó vào đúng sinh nhật mình.
Tôi viết, về những cảm xúc mãnh liệt một thời, và dành tặng nó cho những người con gái từng đi ngang đời mình.
Tái bút:
Lời cuối cùng: Cảm ơn những ai đã dành thời gian quý giá của mình, đọc hết những dòng tâm sự kể trên.
Alpha Art
Kira
Kira

0 nhận xét:
Đăng nhận xét