Hot!

Bài viết mới nhất

Chúc các bạn một ngày vui vẻ!
Hiển thị các bài đăng có nhãn Cuộc Sống. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Cuộc Sống. Hiển thị tất cả bài đăng

Nhìn dưới cơn mưa lớn mọi người thi nhau chạy vội vã hết cả

Sài Gòn hôm nay mưa to thật!

Leo vội lên xe anh Grab mới đi được một chút thì đã mù mịt trời đất rồi. Thế thôi đành kêu ông bạn grab tấp vô luôn quán cafe 2 anh em ngồi cafe luôn. Khá lâu rồi đấy mới đi giữa trận mưa lớn và ngồi nhìn trời mưa lớn như vậy. Tất bật quá mà.

Nhìn dưới cơn mưa lớn mọi người thi nhau chạy vội vã hết cả. Thật ra thì mỗi ngày họ đều chạy vội vã như vậy, nhưng tới khi bất chợt gặp mưa thì càng phải chạy thật nhanh. Giống như khoảng thời gian vừa rồi của bản thân mình cũng vậy! Vấp ngã vừa xong thì dịch bệnh lại kéo đến. Mà chắc chẳng riêng gì mình đang hối hả mỗi ngày như thế!

Cái hôm mà Sài Gòn nó mưa to kinh khủng ấy


Trước đây đức tin luôn cho mình thấy chỉ cần nhiệt huyết, chăm chỉ cần cù và những kiến thức tích luỹ hàng ngày thì mình sẽ “nhanh chóng” đạt được “mọi thứ”. Ấy thế mà, ta quên mất những thứ đó còn thiếu một yếu tố đó là “quá trình”. Cái điều tưởng chừng như là “mọi thứ” đó thực tế nhỏ xíu trong chuỗi quá trình mà mình nhìn nhận được qua tất cả thời gian vừa qua. Nhưng công nhận cái “quá trình” này nó làm bản thân mình mạnh mẽ và bình tĩnh lên thật sự nhiều. Mỗi ngày tận hưởng áp lực từ việc đối mặt với những món nợ cũ, đối mặt với những công việc ở tần suất mới còn hơn nhiều trước đây, đối mặt với cảm xúc tiêu cực của bản thân và những người bạn xung quanh... Đối mặt, tận hưởng và giải quyết chúng!

Nhưng mà cơn mưa tạt ướt hết mặt mũi làm mình lại không chịu nổi cảm xúc này.

Về đến nhà vô tình lướt youtube lại xem đúng video giống thằng em trai mình quá. Xong mở tin nhắn lên thì mẹ chụp tấm hình chân bà bị té bầm tím, rồi gầy đi nhiều hơn. Vội bốc máy gọi lại ngay, gặp bà, gặp ba, gặp mẹ mà mình chẳng nhìn nổi vô camera vì sợ không ngăn được nước mắt. Đấy! Bản thân tưởng chừng mạnh mẽ và bình tĩnh lắm đấy thì cũng chẳng thể nào giữ được cảm xúc của sức mạnh thời gian, của những áp lực vô hình mỗi tháng năm trôi qua. Bên ngoài kia ấy, thì mình chịu đựng được hết, nhưng nhìn thấy những nỗi buồn, lo lắng của người thân và khuôn mặt khi ngủ ngon lành mà đầy ưu tư của cô bạn gái thì chẳng thể nào mà mình giữ cảm xúc được...

Hình ảnh từ video mà mình xem được

Mình luôn tâm niệm rằng bản thân chưa bao giờ ngại khó khăn, sẵn sàng hi sinh và đánh đổi nhiều thứ để sau này sẽ có cuộc sống tuyệt vời hơn. Không chỉ dành cho bản thân mà còn là những người bên cạnh, những người đồng hành mỗi ngày.

Dù cho cơn mưa có lớn thế nào, thì cũng ngắm nhìn nó thật đẹp khi có thể. Mà nếu mưa lâu quá làm trễ giờ về ăn cơm bên gia đình thì thôi đành phải đặt Grab Car và đi dưới cơn mưa về! *cười*

12/09/2020
#ChiemNghiem0h

Be the change you want to see in the world

Đâu đó có ai nói rằng trên đời này, chỉ cần một cơ duyên, một khoảnh khắc, một ánh mắt và một lời nói chạm đúng đáy lòng, bất cứ ai cũng có thể phải lòng nhau.



Tôi hiểu ý nghĩa của câu nói ấy, cũng đã trải qua những khoảnh khắc kỳ diệu đã dắt mình vào những mối tình đẹp. Nhưng cũng qua rất nhiều mối quan hệ từ khi còn trẻ, tôi lại học được rằng, thực ra người với người luôn có hàng tỷ lí do để xa nhau chứ thực sự có rất ít lí do để gần nhau.



Bạn có thích những đồng nghiệp của mình tại chỗ làm không? Trong số những người đã từng ngồi cùng bàn cà phê của bạn vào một ngày nào đó, ai là người nhận ra từ một status vu vơ của bạn là bạn đang buồn và lẻ loi? Số lượng những người đã từng cho bạn vay tiền là bao nhiêu người? Bạn đã từng đến bao nhiêu đám tang?

Những điều vu vơ ấy thật ra lại thể hiện rất nhiều.

Hàng ngày mọi người đều ra đường, đều đến làm việc ở một nơi nào đó, cho dù bạn không thích những con người tại đó, bạn vẫn sẽ chịu đựng, vì tiền. Sau khi đổi chỗ làm, chắc chắn số lượng đồng nghiệp cũ mà một người tiếp tục thăm hỏi là cực kỳ ít.

Trên đời thật ra ai cũng cô đơn, chỉ là vào những lúc một mình họ mới nhận thức rõ ràng được điều ấy. Phần lớn mọi người sẽ cảm thấy khó chịu, hoảng sợ hoặc dấm dứt trong khoảng không ấy và sẽ cố gắng tìm lấy một sự liên kết nào đó ở xã hội. Những cuộc cà phê vô ích từ đó cũng được sinh ra.

Số lượng những người nhạy cảm, biết quan tâm trên đời thực ra là rất ít. Thậm chí số lượng những người ích kỷ còn nhiều hơn. Họ sẽ không quan tâm đến nỗi đau của bạn, trừ phi trong đó có một thứ gì đó thoả mãn họ. Mọi người thường hay dùng một bài hát để thay cho ẩn ý về tâm trạng của mình lúc này. Việc ấy cũng chẳng có gì bí mật cả và dường như ai cũng biết sự thật ấy.


Hãy cứ thử lướt qua feed của bạn, bạn sẽ thấy, mỗi ngày đều có rất nhiều người post các bài hát. Ngày nào cũng có những người đang buồn. Và bạn không quan tâm vì bạn cũng đang buồn.

Hàng ngày số lượng giao dịch tiền nong, cả vay lẫn trả nhiều đến mức không tưởng. Những người cho bạn vay tiền là người dù ít hay nhiều cũng đặt lòng tin ở bạn. Nhưng những người sẵn sàng không trả tiền và cũng chẳng một câu nhắn trước lại cực kỳ nhiều.

Vì sao họ làm thế ư? Không phải vì họ không hiểu rằng điều ấy là bất tín. Mà vì những người như thế không đủ trí tuệ lẫn ý thức để hiểu rằng một mối quan hệ tốt giá trị hơn một số tiền nào đó rất nhiều.

Cho dù nhiều người có thể không thích đi dự đám cưới lắm vì đám cưới là liên quan đến tiền mừng. Nhưng thử nghĩ mà xem, đám cưới còn vui vẻ hơn đám tang. Số lượng những người muốn có mặt trong đám tang người thân của bạn chắc chắn sẽ ít hơn nhiều so một đám cưới.

Ở thời đại của bố mẹ chúng ta, mỗi gia đình đều khá đông anh em, nhà nào cũng 5 7 người con. Dịp ma chay vì thế mà trở nên nhẹ nhàng. Nhưng đến thời đại của chúng ta, khi bố mẹ ra đi, số lượng những người ở xung quanh bạn lúc ấy có thể sẽ chỉ là một vài người bạn thân thiết. Từ lâu tôi đã xác định rằng những người sẽ ở cạnh mình trong đám tang của bố mẹ tôi mới thực sự là những người bạn giá trị nhất. Và chính tôi cũng thường đối chiếu điều ấy trong tất cả các mối quan hệ hiện tại của mình.

Thật ra tôi không hề thấy có gì nặng nề trong câu chuyện ngày hôm nay.

Tại sao bạn lại buồn khi những điều ấy đơn thuần chỉ là sự thật? Đó là thế giới mà chúng ta đang sống, nơi mà số lượng những người tử tế đang ngày một ít. Để tiếp tục sống trong một thế giới như thế, một người cần phải dũng cảm.

Dũng cảm để những cảm xúc tiêu cực mỗi ngày sẽ không kéo tụt mình xuống. Dũng cảm để ngày mai vẫn còn dám làm một điều gì đó cho thế giới ngoài kia.

Có câu nói rằng "Be the change you want to see in the world" (Nếu muốn thay đổi điều gì đó ở thế giới thì hãy là người đầu tiên).

Ngày mai tôi sẽ tiếp tục làm một người tử tế, tiếp tục đối mặt với số phận này bằng một nụ cười, và khôn ngoan hơn để biết cách bảo vệ mình tốt hơn.

2020 của mình

Để mình kể cho bạn nghe về cuộc sống dạo này của mình.

Mỗi ngày mình thức dậy vào lúc 6h30, 7h hoặc đôi lúc là 7h28’ bởi vì mình bật dậy vào lúc 7h23’ và cố ngủ thêm 5 phút. Rồi tới công ty thật nhanh để kịp giờ làm. Những ngày đấy thường thì mình về sớm nhất là 7 giờ tối. Sau đó lại có khi phải có những “cuộc họp” bất chợt sau 9 giờ tối để rồi có khi phải về nhà vào lúc 2-3h sáng. Và ngày hôm sau lại bắt đầu một ngày như thế.
Và mỗi ngày thì trong đầu luôn vang vài câu hỏi “Sống như vậy để được gì?”

Vài năm trước thì mình sẽ cố gắng dùng mọi thứ nỗ lực, câu chuyện này kia để trả lời cho câu hỏi trên. Còn bây giờ thì mình chỉ mỉm cười nhẹ nhàng hơn: “Chẳng ai muốn điều đó cả!”. Chỉ là mình biết “điều” để sống mỗi ngày.

Qua một vài sự cố mình học được nhiều hơn. Có thái độ sống càng nghiêm túc và tích cực hơn. Có lẽ quãng thời gian áp lực và luyện tập chánh niệm giúp mình luôn nhìn cuộc sống bằng góc độ lạc quan. Trước thì cứ dè chừng việc được mất, giờ thì dầm mưa tàn tàn trong chiếc Wave ghẻ cùng Thật cũng thấy cuộc sống vẫn còn niềm vui.
Vài ngày trước, đứng trú mưa khoảng 30 phút. Bất chợt thấy người ta vội vã quá. Cứ lao vù vù sợ cơn mưa. Kẹt xe, bấm còi inh ỏi, chửi nhau để cố gắng tranh phần đường. Mà rồi đằng nào trời cũng mưa. Đấy, lạ vậy!

Mỗi ngày trong cuộc sống đôi lúc mình cũng phải đối mặt với những chuyện như vậy. Đôi lúc thì mấy đứa em mất động lực, đôi lúc thì cô bạn gái mất niềm tin. Nhưng rồi, chúng mình vẫn cứ tiếp tục vượt qua. Chỉ cần là cách nhìn cuộc sống bằng cách lạc quan khác, mở rộng chữ Nhẫn và lòng bao dung. Mình luôn tâm niệm vậy.
Thế nhưng, đôi lúc sẽ bị hỏi lại rằng liệu lạc quan thì có tiền trả nợ không? Lạc quan thì có cơm ăn ngày mai không?
Thật ra câu trả lời tự chúng ta biết được mà. Cứ chọn cách sống trong niềm vui và làm việc nghiêm túc thì vẫn tốt hơn việc ngồi để hỏi lại những điều chưa giải thích được.

Ai trên đời cũng quan tâm đến chuyện “được” và “mất”. Nhưng được và mất đó là cách chúng ta nhìn nhận thôi. Mình vẫn luôn tin rằng điều tốt đẹp sẽ đến qua tất cả các thử thách trên đời này.

Quang Huy của sau 2020 bớt ồn ào ngoài kia hơn một chút. Bởi vì mình muốn tập trung vào những việc thực tế hiện tại để tiếp tục xây dựng những thứ chưa làm được đã qua.




“Chẳng ai dại nên nhận phần thua thiệt
Chỉ bao dung nên nhận lẽ nhịn nhường
Lại có kẻ dốc ân tình đánh đổi
Mất thật nhiều mà vẫn tưởng mình khôn”

06/2020
#ChiemNghiem0h

Để dành tặng các Bros

Một người đàn ông sống trên đời, bên cạnh bản thân và gia đình, một điều quan trọng cần phải có là những người anh em. Bài viết này xin được viết về các bros, để dành tặng các bros.

Bros xuất hiện thế nào?
Người ta thường nói, anh em khác bạn bè ở chỗ bạn bè có thể chọn được còn anh em thì không. Quả thực đúng như vậy, những bros thân thiết nhất thường chỉ là những người bạn bình thường xã giao bỗng trở nên đặc biệt gần gũi với nhau một cách tình cờ. Thường thì chỉ qua những cuộc vui hay làm ăn hợp tác, người ta có thể kết bạn nhưng khó có thể thực sự thành các bros. Chất xúc tác của nó đến từ sự bao bọc giúp đỡ khi gặp khó khăn trong cuộc sống, và qua đó trở thành những người đàn ông bên cạnh nhau đến suốt đời.
Bros sẽ làm những gì cho nhau?
Trong mỗi cuộc chơi bạn có thể thoải mái buông xuôi tất cả để đắm mình vào niềm vui vì luôn biết rằng sẽ có những người anh em bên cạnh khiêng mình về tận nhà dù bản thân có thể còn không nhớ nhà mình ở đâu. Khi bạn đang mải mê tán gẫu với cô gái xinh đẹp nhiệt tình cười khúc khích với mỗi câu bạn nói thì người bro bên cạnh đang chịu đựng ngồi nghe người bạn đồ sộ gần một tạ huyên thuyên về tình yêu với thức ăn và đồ ngọt. Bros cũng sẽ là người bên cạnh uống bia và lắng nghe khi bạn trải qua một cuộc chia tay đau lòng mà không biết phải tìm đến ai để tâm sự. Bros có thể không phải những người bạn thường gặp nhất, nhưng là những người luôn quan tâm đến nhau và sẵn sàng giúp đỡ bạn khi cần.
Con người ta thường khi trưởng thành hơn và va chạm nhiều sẽ không còn có thể sẵn sàng hy sinh lợi ích của mình vì một người khác, nhưng những người anh em chân chính là ngoại lệ cho quy luật này. Điều đấy nẩy sinh từ niềm tin rằng người kia sẽ vì mình mà làm điều tương tự khi đòi hỏi, cũng như một cách đóng bảo hiểm cho lúc khó khăn, nhưng không phải trả bằng tiền bạc mà dựa vào tình thân.
Bros không phải là …
Lý do để ỷ lại. Mỗi người đàn ông trên đời đều có trách nhiệm cho cuộc sống và thành công của chính bản thân mình. Nhìn những người bạn thân nhất của mình trở nên giàu có không phải có nghĩa bạn nghiễm nhiên đóng góp ít hơn trong mỗi cuộc vui. Sự giúp đỡ nhau sẽ đến từ lòng tốt và tự nguyện, nhưng nó đòi hỏi sự cố gắng chứ không thể chỉ dựa vào bạn bè để thành công hơn. Bros cho, chứ không đòi hỏi.
Trách nhiệm giữa các bros

Trở thành bros là một điều linh thiêng, nên bên cạnh đó cũng kèm theo những trách nhiệm không hề nhỏ. Một bro không bao giờ nên khoanh tay đứng nhìn khi thấy một bro khác đang gặp phải khó khăn, từ việc nhỏ như bị một cô gái quá cân theo đuổi, cho đến việc nghiêm trọng như dính vào rắc rối với pháp luật, nhưng hãy cùng mong rằng tình huống sau sau sẽ không xẩy ra. Trong tình huống này, dù không nhất thiết phải chia sẻ trách nhiệm, nhưng sự hỗ trợ để người anh em mình giảm bớt gánh nặng.



 Quang Huy












Cuộc đời là những chặng đường

Cuộc đời là những chặng đường , ta và mọi người đều là những lữ khách. Chúng ta lặng lẽ bước ngang qua đời nhau, cũng có thể đồng hành cùng nhau trên một chặng đường nào đó trong vài giây phút, hoặc có thể lâu hơn là vài tháng, vài năm hay vài chục năm do hợp nhau. Nhưng cuộc sống luôn có những ngã rẽ xuất hiện bất ngờ, mỗi con người có mỗi một hoàn cảnh riêng, làm nên những tính cách và hệ quy chiếu riêng biệt, và chúng ta không ngừng thay đổi. Đến một ngày, khi ta bất chợt nhìn lại những người xung quanh, và ta, có thể ta sẽ phải thốt lên một từ rằng "ôi sao lạ quá", và ta bỗng nhận ra rằng, thì ra ta và họ đã xa nhau, bước đi trên hai con đường chẳng chung hướng mất rồi.


Không phải vì ta và họ không muốn đồng hành cùng nhau nữa, mà là vì mọi thứ đã đổi khác. Chỉ có thể mỉm cười cảm ơn những gì đã trải qua cùng nhau, và thầm chúc những điều tốt đẹp sẽ đến với họ trên chặng đường sắp tới, đó mới chính là tình bạn, tình yêu chân chính...

Cảm ơn em vì những ngày tháng đã qua!

26/06 

Những Ngày Vắng Em - Guitar Cover


NHỮNG NGÀY VẮNG EM





Em à...
Nếu mai này rời xa
Em có mang hình dung về anh
Kí ức em liệu có còn trong xanh?

Anh thì...
Vẫn như là mọi khi
Tìm vài đồ uống, chờ hoàng hôn xuống
Lượn vài con phố chìm trong ánh sương mờ...

Ngày từng ngày vẫn lối cũ quen thuộc,
bàn tay anh vơi đi một chút hương.
Anh giờ đây thôi mộng mơ
và thôi không nhớ phút giây tình cờ,
tạm quên đi những lời ca vu vơ.

Và gió vẫn khẽ nhắc trên đường về
từ khi bước chân anh ngang qua lẻ loi
Anh mỉm cười nghe chơi vơi,
gom bao yêu thương còn đây nhỏ nhoi.

Anh vẫn một mình trong từng cuộc vui,
tự mình đón ban mai riêng anh trong ngày mới.
Mình anh với thế giới này
Tập sống nốt những tháng ngày vắng em.

Những Ngày Vắng Em - Guitar Cover - Green Life - Guitar: Quang Huy - Vocal: Phước Thật ------- Chào mừng bạn đến với Nhà Xanh. Đây là nơi giao lưu của cộng đồng Green Life với các hoạt động học tập, trải nghiệm và du lịch thú vị của cộng đồng. Các bạn có thể đăng ký nhận ngay các tài liệu vô cùng bổ ích từ Green Life. Link tải app: https://goo.gl/cGqSpn

CÂU CHUYỆN THỜI GIAN VỪA QUA CỦA NHÀ XANH | GREEN LIFE


CÂU CHUYỆN THỜI GIAN VỪA QUA CỦA NHÀ XANH | GREEN LIFE 🍀


📣 Thay mặt nhà Xanh xin thông báo 1 vài thông tin về việc TẠM NGƯNG hoạt động tại địa chỉ quận 2.


Ngày đầu tiên tại Nông Trại Xanh (11/5/2018)


Rất nhiều câu chuyện đã đến trong thời gian 1 năm mà tụi mình cùng xây dựng Nông Trại Xanh và những thứ gọi là nhà Xanh!

Cảm ơn những điều đã đến, đã đi và luôn bên mình trong suốt hành trình đó...!

Cảm ơn gia đình, bạn bè, đồng nghiệp, các đối tác, những người thầy, những người anh chị đã ở bên trong thời gian qua!

Trong video là toàn bộ những lời chúng mình muốn gửi đến tất cả mọi người

 






Nỗi buồn của tụi con trai

Đó là những ngày mà ngay sau khi vừa kịp cảm thấy bản thân mình khá ổn, thì bỗng nhiên nhận được sự từ chối của ai đó. Sự từ chối từ cô gái đang theo đuổi, từ đối tác vừa tiếp xúc hay từ các bậc tiền bối đều khiến bọn con trai chững lại và hoài nghi về giá trị của bản thân. Một lần nữa.
Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và mọi người đang ngồi
"Nỗi buồn của bọn con trai"? Nghe cứ như những status dài
lê thê kể về việc chàng trai đứng hút thuốc dưới mưa vì nỗi nhớ về mối tình đầu, một mối tình đầy oái ăm giống những bộ phim cổ trang Trung Hoa pha tí mùi xì gà và nước hoa Pháp. Hay như những bài báo cao siêu, sâu sắc viết bằng những lối văn chương và từ ngữ hàn lâm, quý phái về một chàng trai phong trần nào đấy có bề ngoài lạnh lùng nhưng bên trong lại chứa đầy tâm sự - những thể loại tâm sự ứ hự giống chiếc giỏ hoa chứa đầy hoa phượng, có chút gì đấy thơ mộng và xa vắng. Những thứ mà người ta vẫn thường hay chia sẻ cùng với cái icon hai chấm một ngoặc.


Không, nỗi buồn của bọn con trai đơn giản lắm.
Và nó không quá nhiều. Nếu không muốn gọi là quá ít.
Không quá dài, cũng chẳng lê thê.

Nó chỉ đơn giản là một ngày đẹp trời tập trung rất rất nhiều vào một dự án, kì vọng rất rất nhiều về tầm ảnh hưởng của nó, tự nhủ tự cười rất rất nhiều về một thằng con trai đứng cạnh đứa con tinh thần thành công vang dội của mình. Nhưng, dự án đó không hoạt động. Không ảnh hưởng gì hết, chẳng ai quan tâm. Và nó vẫn là một thằng chẳng tạo ra được gì nên hồn.

Có vài hôm hoạt động liên tục, di chuyển nhiều nơi, tiếp xúc với nhiều người, nói nhiều câu chuyện, đến tối muộn mới lết xác về nhà, một mình. Thì bỗng nhiên cảm thấy trống vắng quá, mệt quá. Thế là quần áo giữ nguyên, họa may gỡ ra được vài cái khuy, nằm xuống mà ngủ vùi, chẳng thiết đánh răng hay tắm rửa gì cả.
Có vài hôm ăn chơi xả láng cuộc đời cũng lũ bạn, cả đám thằng nào thằng nấy bắn bắn số tiền ít ỏi của mình để mua lấy những khoảnh khắc tuổi trẻ. Rồi say bia, soi gương cười cười, lấy tay vỗ mặt vài cái rồi lại cười cười. Rồi nói với nhau vài ba chuyện vớ vẩn. Rồi mạnh thằng nào thằng nấy về nhà, ngủ một giấc đến sáng hôm sau. Rồi thức dậy và thấy đời buồn vl.
Có vài hôm khác bận rộn ở trường, cơ quan đến khi nắng chiều đã thôi không còn le lói mới lững thững dắt xe về. Thật sự, mỗi khi bước ra những nơi như thế vào lúc trời đã không còn nắng, trong lòng chán nản vô bờ bến mà chẳng hiểu vì sao. Cảm giác như vừa lãng phí cả cuộc đời của mình vậy.
Ánh đèn đường nhàn nhạt đổ tràn lên tường của những căn nhà mặt tiền, những hàng cây hơi hơi già, tán rộng thả bóng xuống vỉa hè,... thỉnh thoảng cũng thơ mộng đấy. Nhưng những khi đi một mình, những ngày ngồi vỉa hè ăn tạm bợ, những hôm có vài cơn gió lạ thổi qua thì buồn thôi rồi.
Buồn đếch tả được. Một nỗi buồn man mác, nhè nhẹ, nằng nặng hay gì đấy đại loại thế, cái kiểu vẫn thường xuất hiện trong các tác phẩm đạt giải Nobel ấy.

Hồi bé thì con trai ít khi buồn, hoặc không buồn tí nào cả. (Ít nhất là nếu bạn có một tuổi thơ không bất hạnh và lớn lên trong một môi trường tương đối ổn). Lớn lên thì có nhiều thứ để buồn hơn, nhưng nỗi buồn được dàn trải ra, chảy âm ỉ như con suối dưới lòng đất, nên có thể xem như là buồn mà cũng có thể xem như là không buồn. Vì không như ở con gái (mình đoán thế), những nỗi buồn không thỉnh thoảng xuất hiện và nổi cộm lên, mà nỗi buồn thường trực, nhưng chả thằng nào thèm buồn. Có thể nói, đời bọn con trai cơ bản là buồn, nhưng bọn nó đếch thèm quan tâm.
Lại nói về chuyện lớn bé. Khi còn bé thì trải nghiệm cuộc sống có vẻ thú vị hơn. Giống lúc tắm biển, thấy sóng to từ khơi chạy vào thì hò reo mà đâm sầm tới, nước lên thì người lên,
nước xuống thì người xuống, đời ra sao thì cảm xúc như thế. Còn khi đã lớn rồi, người ta có vẻ bình thản hơn, trầm ngâm hơn. Sóng to hay nhỏ thì cũng chỉ là sóng, nước lên hay xuống thì kệ nó, ta cứ đứng yên. Người lớn đi xuống biển cho ướt, rồi xong lại bước lên bờ. Thế là xong.
Mà nói là người lớn thế cho oai, chứ bọn con trai có bao giờ lớn đâu. Vẫn hay buồn vì những chuyện cỏn con bé tí, vẫn hay xúc động về những điều bình thường giản dị. Như bỗng dưng nhớ lại lâu rồi không ăn cơm cùng gia đình là cũng đủ buồn rồi. Dù rằng cái bữa cơm ấy hai bố con vẫn thường dùng để cạnh khóe nhau khi còn ở chung nhà.

Lớn rồi, không được phép thất bại. Lại là con trai, thì lại càng không được phép thất bại. Có vài nơi, vài chỗ người ta cứ bảo rằng con trai phải chịu nhiều áp lực tâm lý, phải kìm nén nỗi buồn gì gì đấy. Người ta bảo là con trai yếu đuối nhưng phải tỏ ra mạnh mẽ. Vớ vẩn. Con trai chẳng cố tỏ ra gì cả. Thế giới càng ngày càng hiện đại, và người ta càng cố gắng giải thích mọi thứ nhưng quên mất rằng có nhiều thứ không thể giải thích, hoặc không giải thích thì hay hơn.
Bọn tâm lí học đúng là rách việc.
Trong hình ảnh có thể có: Quang Huy, đang ngồi, giày, xe đạp và ngoài trời
Lớn rồi, không được phép thất bại. Thế nên mỗi khi vừa kịp cảm thấy bản thân cũng ổn, lương lậu cũng ok, ảnh hưởng cũng đáng kể, nói vẫn có người nghe, comment vẫn có người like,... thì bọn này thấy khá là thoải mái. Nhưng nhanh thôi, khi nhận ra bản thân mình vẫn còn thua kém nhiều người, thành công nhỏ của mình vẫn chỉ là một kiểu thất bại của người khác thì ngay lập tức thấy buồn vl. Và rồi lại lao đầu mà cố gắng thôi.
Nỗi buồn thường xuất hiện sau niềm vui. Mỗi lúc vừa đạt được thành tựu gì đấy, thấy bản thân to vl, hơn người vl nhưng thì bỗng nhiên nhận được sự từ chối của ai đó thì cũng buồn vl. Sự từ chối từ cô gái đang theo đuổi, từ đối tác vừa tiếp xúc hay từ các bậc tiền bối đều khiến bọn con trai chững lại và hoài nghi về giá trị của bản thân. Một lần nữa.
Nhưng buồn thế cũng vui, vì có mấy khi được buồn đâu. Quanh năm suốt tháng, những thằng con trai vẫn là những đứa tay chân linh hoạt, đầu óc tăng động. Miệng mồm thì nụ cười vẫn là thường trực, không trêu ghẹo người khác thì cũng tươi rói những câu chửi thề sẵn sàng bật ra bất cứ lúc nào, ngay cả khi nói về chính trị, văn hóa, xã hội, kinh tế, triết học, tôn giáo, sách vở, âm nhạc, phim ảnh,... Nói chung đời lấy thế mà vui, chỗ anh em với nhau.
Và cả những ngày mải mê theo đuổi một cô nàng nào đấy nữa. Những ngày mà thỉnh thoảng lỡ tay lỡ chân nhắn đi vài ba tin nhắn hơi sỗ sàng quá mức liền vứt điện thoại ra xa, mắt kinh hoàng kiểu "tao vừa làm đ*o gì thế này". Rồi lại thở phào nhẹ nhõm khi bên kia rep lại icon hai chấm nhiều ngoặc. Cũng vui, ít nhất là khi còn có người để theo đuổi.
Chứ những ngày buồn chán, theo đuổi ai đấy là một điều xa xỉ.

Trong hình ảnh có thể có: 2 người, mọi người đang ngồi
Đôi lời gửi đến những cô gái: Những ngày buồn của bọn con trai, hãy để yên cho bọn nó ngủ, hãy ở bên cạnh và đừng làm ồn. Rồi bọn này sẽ lại vui thôi. Hỏi nhiều mệt lắm, thật.
(Nhưng không phải thằng nào cũng được mệt đâu.)

Chấp nhận những điều xung quanh chúng ta !

Chấp nhận sự yếu đuối của người xung quanh



Tôi đang ngồi trong một cuộc trò chuyện. Ở đó, một người bạn nói bạn không còn muốn bày tỏ nỗi buồn của mình với người xung quanh nữa. Bạn chỉ cảm thấy sự thương hại, phiền lòng, hoặc cảm nhận rõ ràng người đối diện không muốn nghe.

Tôi ghi nhớ điều bạn nói. Và có lần, trong một quyển sách self-help tôi đọc, tác giả thậm chí còn khuyên rằng nếu bạn muốn thành công thì hãy tránh xa những người phiền lòng, tránh xa những kẻ yếu đuối và không nên mất thời giờ vì họ. Thay vì vậy hãy tìm đến người thành công mà làm quen.

Trong một quyển self-help khác viết về hạnh phúc, tác giả khuyên người đọc hãy tránh xa những người hay buồn bã – vì ở bên kẻ buồn bã thì không thể nào vui vẻ hay hạnh phúc nổi.

Chúng ta đang sống trong thời đại mà hạnh phúc và thành công được dùng làm tiên đề cho tất cả mọi hành động. Vì hạnh phúc ta xóa bỏ người làm ta phiền. Vì thành công ta dẫm lên người yếu hơn mình. Vì muốn có mọi thứ ta nên vây quanh những người có sẵn thành công và hạnh phúc.



Ở thế giới thành công và hạnh phúc, những người hay buồn bã thường bị vứt vào một xó. Họ ít bày tỏ bản thân hơn, co cụm hơn, buồn bã hơn và không thể thoát khỏi điều đang làm tổn thương họ. Còn những người mới rơi vào bất hạnh hay buồn bã cũng tự biết thân phận. Họ giấu đi nỗi buồn của mình. Che đi sự thất vọng hay thất bại. Họ cố gắng thể hiện mình không kém gì trong cuộc trưng bày hạnh phúc. Cho đến khi những nỗ lực gìn giữ hình ảnh sụp đổ.

Ta buồn bã hơn. Rơi vào trầm cảm. Tự chịu đựng tủi thân một mình. Đỉnh điểm của điều đó, với nhiều người – là rời bỏ sự sống. Tôi gọi phần này của đời sống là hạnh phúc què cụt – ta cứ phô bày mình tươi thắm nhưng không thể chịu đựng nổi chính mình có một ngày nhàu nhĩ, buồn khổ, và không chấp nhận lắng nghe điều đó từ chính những người xung quanh mình.

Đó là cách mà chúng ta đã quên mất từ lâu. Họ có nhiều cái tên để gọi sự tương tác trong đời sống của nhau: là ngại làm phiền, là khiến người khác khó chịu, là kể chuyện riêng tư quá nhiều chẳng giải quyết được gì, hay tệ hơn, nhân danh “chuyện cá nhân” là dừng lại tất cả. Ta ngồi trong một cuộc trò chuyện, chỉ cần nghe thấy ba từ “chuyện cá nhân” ở trên là mọi người ngừng lại: Người kể không muốn ai tham dự vào đời sống của mình nên dùng ba từ đó để gạt đi. Người nghe không muốn dây vào chuyện buồn khổ của người khác hay ngại làm phiền cũng dùng chính ba từ đó làm cái cớ để lơ là. Kết quả là thực sự ta chẳng hiểu điều gì đang ăn mòn hay hủy hoại người thân quý của mình. Và chính ta cũng không còn đủ can đảm để tìm kiếm sự giúp đỡ của người khác khi điều không lành hay không yên tâm xảy ra với mình.

Cơ chế bên nhau thật xa xỉ giữa những cuộc chuyện trò hiện đại.




Nhưng dần dần, tôi học được rằng mình không hề hạnh phúc hơn khi nhắm mắt lờ đi những điều không lành xảy ra với người xung quanh mình. Dù những quyển sách self-help vẫn được dùng như thánh kinh để tẩy chay bất hạnh, thì bất hạnh vẫn không ngừng xảy ra trong đời sống. Với người khác. Với bản thân. Với bất kỳ ai. Bằng cách chấp nhận rằng điều không lành xảy đến, giúp đỡ nhau và trò chuyện để đi qua điều bất an đó – nạn nhân có thêm sức mạnh để vững vàng, người lắng nghe thấy an tâm hơn vì mình đã ở bên người mình yêu quý. Và tiếp theo, dù điều gì có xảy ra thì cả hai cũng không hề ân hận vì mỗi người đều có hành động.

Một người bạn của tôi bị thất tình. Thời điểm đó, tất cả bạn bè anh đều né gặp anh vì họ nói “mệt mỏi khi nghe chuyện anh thất tình”- vì cô gái đó và anh đã chia tay tới lui sáu lần suốt cả năm qua chưa xong. Nghe mãi họ phát chán. Và đàn ông gì yếu đuối quá. Nhưng một người bạn của anh thì rất kiên nhẫn. Vẫn lắng nghe, vẫn tiếp tục chia sẻ...

Thời gian sau, anh thất tình nói, nhờ có những điều xung quanh ở cuộc sống và những người bạn như ông bác sĩ mà anh đã thấy mọi thứ tốt đẹp hơn. Anh lúc đó chỉ còn cảm giác duy nhất là đau khổ tuyệt vọng. Anh không thấy gì hơn ngoài ý nghĩ đen tối đó. Nhưng vì có những người ngồi nghe anh khóc huhu như đứa trẻ, có những người rủ anh đi đây đó sau giờ làm mà anh dần nhận ra rằng mình cũng quan trọng với những người khác ngoài người bạn gái cũ. Đó là khi anh nghĩ nên bỏ ý định làm điều kia.

Tôi đọc vài quyển sách để hiểu rằng thất tình hay mất người thân không đơn giản là chuyện “tất nhiên” trong đời. Nó là những trải nghiệm đau đớn và cực kỳ khó khăn – tùy vào sự gắn bó hay thương quý mà những người trong cuộc dành cho nhau. Chính vì vậy, tôn trọng và cảm thông với thời gian đau buồn của người khác là cách để cùng họ đi qua thời gian khó khăn – thay vì ngán ngẩm né tránh nỗi buồn của họ, hay bình phẩm rằng đó chỉ là người bất hạnh và thất bại rồi né xa.






Và tôi cũng nhận ra rằng, có những thời điểm chính bản thân mình đau khổ và xấu xí biết bao. Khi ấy, có những người bạn không bỏ rơi. Họ kiên nhẫn từng giờ. Họ lắng nghe điều ngớ ngẩn. Họ dẫn tôi như dắt tay người không nhìn thấy đường ra vùng ánh sáng. Họ làm tôi hiểu, giúp tôi giải quyết nỗi đau của mình không làm họ bất hạnh hơn. Và vì vậy, họ cứu được tôi một lần trong đời.

Thời đại này cho phép chúng ta quá nhiều lựa chọn kết bạn, tìm người yêu, người tình. Nó cũng cho chúng ta cả quy tắc sống hạnh phúc mãi mãi và chẳng thèm quan tâm đến những người mềm yếu, thất bại hay khổ sở.

Nhưng có một phần khác trong đời sống này, đó là ta có thể sẽ ân hận mãi mãi vì đã bỏ mặc người thân quý trong cơn tuyệt vọng. Nó cũng khiến chính ta chẳng còn đủ can đảm thể hiện nỗi đau của mình khi rơi vào hoàn cảnh không như ý.

Khi ấy thì sự yếu đuối sẽ ăn thịt chính mình – vì mình đã không thể trân trọng sự yếu ớt của người khác.


ST

Ta nhìn nhận cuộc sống như hồi còn 5 tuổi

Hồi 1 tuổi, ta nghĩ rằng cố chạm tay đến mọi thứ là một ý tưởng thật ngầu. Dù cho có chuyện gì xảy ra đi nữa, mọi thứ sẽ thật tuyệt.
Khi 2 tuổi, ta bắt đầu học nói. Ta cố nói thật lòng hết mức có thể. Khi muốn mẹ, ta gọi “Meeẹ!”, khi muốn ba, ta gọi “Baaa!”.
Khi ta bước sang tuổi thứ 3, ta la lên mình muốn ăn ngũ cốc trong chiếc hộp màu đỏ tại cửa hàng tạp hóa. Ta chẳng thèm để tâm mọi người xung quanh sẽ nghĩ cái gì.
Khi ta bước sang tuổi thứ 4, ta tự tay xây nên căn nhà Lego (hay Barbie) xịn nhất trên thế giới. Ta là fan bự nhất của chính bản thân mình.
Khi bước sang tuổi thứ 5, ta bị té xe đạp khi tập chạy. Nhưng rồi ta cố đứng lên và bắt đầu lại. Ta cười thẳng vào thất bại của mình.
Khi bước sang tuổi thứ 6, ta bắt đầu hiểu được mối quan hệ phức tạp của con người. Kiếm bạn trong lớp 1 bắt đầu khó khăn hơn.
Khi bước sang tuổi thứ 7, ta bắt đầu có thính. Có thể ta đã từng nói chuyện một mình với cô nàng hay cậu chàng trong giờ ra chơi. Một cảm giác thoải mái ngờ ngợ. Các mối quan hệ giờ trở nên phức tạp hơn nữa.
Khi 8 tuổi, ta được bảo là phải đạt kết quả tốt trong bài kiểm tra tiếp theo, bằng không sau này “sẽ đi đổ rác hay đi bán vé số”. Và ta thật sự tin như thế.
……

Khám phá Vàm Sát 

Nhưng rồi khi bước sang tuổi 15, ta bắt đầu biết rằng thế giới này vốn dĩ không công bằng. Anh ấy/ cô ấy không thèm đáp lại tình cảm của ta. Thầy cô thì chẳng biết quan tâm gì. Ba mẹ lại chẳng hiểu cái gì hết. Tại sao ai cũng muốn ta làm thứ mà ta không thích chứ?
Khi bước sang tuổi 16, ta nhận ra mọi thứ đều phải tốn tiền mua và không có bữa ăn nào là miễn phí. Sau này ta sẽ làm gì để kiếm nhiều tiền đây?
Khi bước sang tuổi 17, ta khao khát khám phá mình sẽ phù hợp với lĩnh vực gì. Bác sĩ? Kĩ sư? Doanh nhân? Giáo viên? Ta sẽ làm gì đây?
Khi tròn 18 tuổi, ta hiểu rằng chẳng hề có lĩnh vực nào phù hợp thật sự cả, và rồi ta cũng phải chọn một cái thôi. Và đó là điểm khởi đầu của những thời ca thán về sau…
……
Giờ thì hãy nhìn lại danh sách trên. Xem kĩ một lần nữa và ta sẽ thấy: Ta đã biết tất cả những thứ ta cần về cuộc sống từ khi 5 tuổi.
Hãy tưởng tượng nếu thời gian dừng lại và ta cứ sống mãi ở thời điếm đó. Không phải về mặt kiến thức, mà là thái độ và cách ta nhìn nhận về cuộc sống khi ấy…
… tất cả vẫn đúng.
Thật ra, đó là thứ duy nhất đúng. Hãy nhìn vào những khó khăn trong cuộc sống khi đã thành người lớn: tiền tài, danh vọng, ý nghĩa, tự do, hạnh phúc.
Cách duy nhất để tìm chúng là trải qua cuộc sống …
… với trí tưởng tượng vô hạn và sự lạc quan rằng những tầm nhìn đó rồi sẽ trở thành hiện thực.
… thành thật hết mức mà ta có thể, với chính mình và mọi người.
… mà không quan tâm dù chỉ một giây những gì người khác nghĩ về mình.
… là fan bự nhất và luôn tin tưởng vào bản thân mình.
… bỏ qua thất bại, dù cho nó có xảy ra bao nhiêu lần đi nữa.
Ta đã làm tất cả những thứ này rồi. Lâu thật lâu hồi trước.
Điều mà không một ai nói cho ta biết về cuộc sống khi lớn chính là ta phải quên đi mọi thứ trong suốt chặng đường, trở về hồi ta mới 5 tuổi.
Đi bộ 100km / 30h từ Landmark 81 đến Oceanami Resort cùng chú Dean Nguyen

Cho đến khi ta có thể nhìn thế giới như thế một lần nữa. Cho đến khi ta nhận ra vốn dĩ ta đã đúng suốt một thời gian dài. Để có thể tiến về phía trước, ta phải đi về phía sau.
Và có rất nhiều thứ đang chờ ta quên…

SÀI GÒN - CHUYỆN MỘT NGÀY MƯA

SÀI GÒN - CHUYỆN MỘT NGÀY MƯA

Kết quả hình ảnh cho Sài gòn mưa
Vừa bước chân ra khỏi nhà thì trời nổi giông. Gió lớn, cuốn những chiếc túi nilong bay vèo vèo kéo theo cả những hạt bụi bé xíu mà táp vào mặt thấy đau đau. Mưa bắt đầu rơi, từng hạt to như quả sơ-ri rơi cái bụp, rồi bụp, bụp, bụp... Chẳng mấy chốc thành cơn.
Nó chạy vội, ghé tạm vào hiên nhà ai đó. May quá, chưa ướt. Mà mưa thế này giờ lại không đi được. Nó tự nhủ, sao không đi sớm hơn thì có phải bây giờ đang ngồi trong quán cà phê ngắm mưa, sau đó sẽ có một bài tả mưa sướt mướt trên fb rồi không?

Thôi thì trong tình huống như thế, cũng chẳng biết làm gì ngoài việc đứng ngắm mưa vậy. Đưa tay ra ngoài mái, hứng lấy những giọt nước mưa chảy tọc tọc, mát rượi. Thi thoảng có vài chiếc xe máy chạy vội qua cái vèo, nước bắn túng tóe, may mà nó chạy kịp vào bên trong.
Ngó sang hiên nhà bên trái, thấy chú nhà bên đang lôi mấy chậu cây trong nhà ra tắm mưa. Chú bê cả lọ hoa cúc đủ màu ra trước cửa, đặt ngay dưới mái hiên rồi lấy tay hứng nước mưa chảy xuống cho đỡ xối hoa, nghịch nghịch vân vê bàn tay. Hóa ra, chú cũng vẫn còn trẻ lắm, vẫn còn thanh xuân lắm mà bình thường chắc chẳng nhận ra.
Kết quả hình ảnh cho Sài gòn mưa
Sài Gòn làm cho người ta nhớ nhất những con mưa bất chợt. Vội đến, vội đi chẳng cần mây mù, chẳng cần trời xám xịt, chẳng cần rả rích đêm ngày. Những cơn mưa bất chợt như tưới mát cho cái thành phố đang oi ả, cho những tán cây rũ mình khỏi bụi bặm suốt bao ngày.
Những cơn mưa chợt đến, để con người ta phải hối hả núp dưới mái hiên nào đó rồi lại lặng đi nhìn ngắm nó, cảm nhận cuộc sống chậm hơn, tươi mát hơn. Làm người ta quên đi phần nào những lo toan, buồn phiền, những gánh nặng và trách nhiệm để sống trẻ hơn, nhiệt huyết hơn, con người ta chững lại về gần hơn với bản thân mình.

Để rồi khi mưa chợt qua, bản thân lại có thêm nhiều sức sống mà tiếp tục hối hả, tiếp tục cố gắng...

“Trong cuộc sống của mỗi người đều sẽ gặp phải một trận mưa lớn bất ngờ gột rửa đi vết tích trong quá khứ đã khiến người ta rất thảm hại... Nếu đã không tránh được tại sao không ngắm nhìn những cơn mưa”

Quang Huy
2/9/2017 - 2/9/2018

Một chút cảm xúc về tình cảm

Nhiều người vẫn bảo âm nhạc là một thứ tuyệt vời bởi vì giữa các nốt nhạc có khoảng nghỉ. Những lúc cần thư giãn, tôi tạo cho mình khoảng nghỉ bằng việc tìm đến sách – hoặc phụ nữ.

Cô ta thuộc kiểu người không cần cố gắng làm gì nhiều, tự bản thân việc xuất hiện đã là một sự hấp dẫn.

Vẫn thường nhắc đến trong bài viết của mình, nhưng như một kẻ vô danh, sẽ không người nào thực sự biết người con gái đấy là ai. Tôi tránh đề cập đến những điều ai cũng có thể đoán ra, hoặc viết một cách mập mờ, đủ để người đọc hiểu mình nói gì, nhưng giữ lại những thứ cho riêng mình, chỉ để họ biết một phần câu chuyện.

Tôi gặp cô ta vỏn vẹn 9 lần. Những miêu tả về người con gái ấy phần nhiều từ những mảnh hồi ức đã mờ nhạt. Sự thật: tôi không nhớ nổi khuôn mặt cô ta.


Nếu bây giờ tình cờ gặp nhau trên đường, dám cá rằng chúng tôi không nhận ra nhau, và rồi bước qua như hai người lạ.

Hình ảnh có thể mờ nhạt, hoặc biến mất. Nhưng cảm xúc một người mang lại thì vẫn còn đó.

Đã bao giờ chỉ vì một hành động hơi khác thường của một người, bất chợt sau đó bạn thấy có tình cảm với họ?

Trong mối quan hệ ấy, tôi nhận ra không phải cả quá trình tán tỉnh, mà thường chỉ có một, hoặc hai điểm mấu chốt sẽ quyết định mối quan hệ sẽ đi đến đâu, những chi tiết còn lại thường chỉ mang tính bổ trợ, giúp mối quan hệ giữ được nhịp điệu.

Vậy nên, có những người thấy hợp nhau cách mấy, nhưng rồi chính họ phải thừa nhận rằng giữa cả hai còn thiếu một cái gì đó để trở thành một mối quan hệ nghiêm túc.

Với tôi, điểm mấu chốt là buổi chiều cô ta chủ động hẹn gặp. Ở ngã tư nọ, khuôn mặt được make cẩn thận, đôi mắt ướt át toát lên vẻ yếu đuối của phụ nữ mà đàn ông chỉ nhìn thôi cũng muốn bảo vệ. Như một bản năng rất con người, tôi thực sự bị hút. Thay vì hiếu thắng như thường ngày, cô ta nói chuyện nhỏ nhẹ, giọng trầm hơn. Cô ta ít trêu đùa, tỏ ra quan tâm và hiền dịu. Như thể trước mặt tôi là một con người khác vậy.

Chúng tôi chỉ nói chuyện một lúc. Tôi bảo rằng hôm nay cô ta trông dễ thương. Nghe xong, cô ta lấy tay nhẹ vuốt những lọn tóc mai vương trên má.

Khẽ cúi xuống, khuôn mặt đỏ lên vì ngượng, lớp son phấn kia chẳng thể nào che giấu nổi.

Tôi là kiểu người thích tính đến nước cờ cuối cùng ngay từ khi ván đấu còn chưa bắt đầu. Nhưng khi ở cạnh cô ấy, tôi muốn vứt bỏ đi những nguyên tắc, để thể hiện con người mình một cách chân thật, và điên nhất.

Mỗi người con gái sở hữu một hương, vị riêng. Cô ta khiến tôi liên tưởng tới vị quả lựu. Muốn thưởng thức nó, bạn phải khó nhọc bóc tẽ lớp vỏ mỏng dính, sau đấy tách hạt, từ từ gặm nhấm chúng. Lựu thì nhỏ, nhưng không thể ăn nhanh. Vị ban đầu có thể ngọt dịu, thanh – nhưng dư vị chát. Ít khi ăn lựu, nhưng vị lại dễ nhớ. Người con gái ấy cũng vậy, cô ta có thể khiến một người dù không tiếp xúc nhiều, vẫn phải nhớ tới kiểu tính cách khó hiểu ấy.

Tôi biết chắc chắn người con gái này thích mình. Nên khi cô ta chủ động thú nhận điều ấy, tôi không bất ngờ - nhưng miệng bất giác cười.

Gặp nhau trong một ngày mưa, rồi nảy sinh tình cảm với người con gái ấy khi những hạt mưa lớt phớt đậu nhẹ trên má. Cuối cùng, lại rời xa nhau trong một ngày mưa tầm tã.

Lạ thật. Ngay cả khi gõ những dòng chữ này, mưa ngoài kia cũng đang ào ào đổ xuống.

Cả thành phố dường như chỉ là một nơi chật chội, khó chịu khi không có cô ấy. Mọi chuyện kết thúc nhẹ nhàng in hệt lúc mới bắt đầu, duy chỉ có cảm xúc bên trong con người sôi sục. Chúng tôi không còn thấy nhau sau chín lần đó.

Từng có một thời gian, thấy nhớ đến nỗi - tôi đã tự nhủ: Nếu bây giờ có thể gặp lại cô ấy thêm một lần nữa, thì dù cho phải đánh đổi bất cứ giá nào. Tôi cũng dám trả.

Nhưng giờ, tưởng tượng đến việc người con gái ấy vẫn còn đâu đó trên thế gian này, sống hạnh phúc cùng một người khác, tôi cũng vui rồi.

Cô ấy thực sự nghĩ gì về tôi? Buổi gặp ngắn ngủi ngày hôm ấy có phải một sự toan tính, khuôn mặt được make cẩn thận là cố tình?

Tôi chẳng thể nào biết được. Từ giờ, chúng tôi mãi mãi là hai kẻ xa lạ.

Người đời thường đề cao lý trí. Còn với tôi, nếu không có thứ cảm xúc rộn ràng, xin thề rằng lần đó tôi đã không bắt chuyện, dù cho cô ta có đẹp như nào chăng nữa.

Cảm xúc luôn là những lát cắt mỏng chi phối hành động. Con người ta thường cố gắng kiềm chế cảm xúc, còn trong chuyện tình cảm, nhiều khi tôi buông bỏ, để mặc hành động mình xuôi theo dòng chảy của chúng. Bây giờ, nếu thấy một kẻ lụy tình, tôi thường kệ họ tiếp tục buồn khổ, vì có khuyên gì cũng vô ích thôi. Một khi con người ta bi lụy, tất cả những quan điểm khác đều bị quy chụp là có ác ý.

Trong chuyện tình cảm, có những thứ dù biết sai, con người vẫn sẽ cố tình phạm phải. Nhớ hồi còn chưa 18, tôi cũng từng nhắn vài trang tin, mong sao người ta quay lại với mình, hoặc tìm cách đi cùng đường về để hàn gắn tình cảm, dù biết làm vậy có thể khiến người kia khó chịu.

Sau này, khi nhận được hơn năm mươi cuộc gọi và tin nhắn từ bạn gái cũ trong một đêm, tôi mới hiểu việc khủng bố tin nhắn với một người sẽ khiến họ cảm thấy thế nào, và có nên hay không.

Có người bảo tôi: Đàn ông chỉ trưởng thành sau khi đánh mất người con gái mình yêu. Tôi bảo rằng đúng hơn là đàn ông chỉ trưởng thành sau khi chấp nhận những mất mát ấy mà đứng dậy.

Thật sự, nhiều lúc tôi chỉ muốn quay lại quá khứ, tự vả vào mặt mình và sửa chữa những sai lầm không đáng có. Nếu như “hoàn cảnh ấy” ở “thời điểm bây giờ” – mọi chuyện sẽ khác. Nhưng, giống như một cây bút chì: sau mỗi lần gọt giũa, đầu bút sẽ càng sắc và nhọn. Đàn ông cũng vậy, tôi tin rằng đàn ông sau khi trải qua những cơn đau, anh ta rồi sẽ mạnh mẽ hơn trước. Vậy nên, tôi chấp nhận những cơn đau ấy.

À nhưng, tôi quên mất – lưỡi dao cũng như vậy.

Một người bạn hỏi tôi từng thù hận người con gái nào chưa, tôi không trả lời, chỉ hỏi ngược lại tại sao tò mò chuyện ấy. Rồi anh ta kể về cô người yêu cũ mình căm ghét. Câu chuyện khiến tôi nhớ về một người mình gặp đã lâu. Nhỏ vốn mạnh mẽ, kiên cường nhưng cũng ương ạnh không kém ai. Tuy chưa phải một thứ tình cảm thực sự, nhưng từng có thời gian, tôi thấy thích nhỏ.

Vậy nhưng, trong buổi hẹn ngày đó, cái cách mà nhỏ xử sự đã xô nát tình cảm ấy. Tệ hơn, không có một lời xin lỗi nào cả, nhỏ lý giải như thể việc đó không phải do mình.

Tôi không phải kiểu người vĩ đại, sẵn sàng tha thứ tất cả vì tình yêu. Tôi dừng cuộc hẹn, im lặng chở nhỏ về nhà, sau đấy thì không liên lạc với nhau nữa.

Nhỏ đẹp, nhưng không biết điều.

Nửa năm sau vào một đêm đông nọ, điện thoại tôi có tin nhắn. Nói xong những câu xã giao ngượng ngùng, nhỏ hỏi tôi về cuộc sống hiện tại, kèm theo lời xin lỗi về chuyện đã qua. Dù vậy, tôi vẫn trẻ con, cố cầm thêm nhát dao, cắt một nhát vào tâm trí nhỏ bằng dòng tin nhắn: “Anh quên chuyện đấy từ lâu rồi”

Đến giờ, tôi không còn trách nhỏ. Và cả đời này. Cũng không muốn gặp lại.

Tôi vẫn luôn tin, mỗi người con gái từng gặp đều giúp mình nhận ra một điều gì đấy. Ở mối quan hệ này, tôi học được rằng là đàn ông thì đừng để phụ nữ dắt mũi mình, và phải cứng rắn nếu họ cố tình phạm phải một sai lầm quá đáng.

Nhiều đàn ông sẵn sàng cho qua mọi chuyện vì hai chữ tình cảm, dù trong lòng cảm thấy khó chịu. Nhưng việc nuông chiều để mặc phụ nữ có quyền phạm sai lầm, cô ta sẽ coi việc tha thứ của người đàn ông như một nghĩa vụ phải làm.

Khi hiểu ra điều này, tự khắc bản thân thằng đàn ông sẽ biết tôn trọng con người mình hơn. Hy sinh vì một người thì cũng tốt thôi. Nhưng phải làm sao cho đáng.

Về cuộc sống hiện tại: Đã hơn 2 tháng, tôi chưa gặp bạn gái mình. Cả hai nhắn tin vào buổi tối, và thường thì tôi ngủ quên lúc 10h.

Dù không muốn thừa nhận, nhưng phải nói rằng gần đây bản thân tôi nói chuyện rất nhạt. Có lẽ là vì, công việc hiện tại đòi hỏi sự trao đổi thông tin nhanh gọn, nên việc nói chuyện với khách hàng thường đi thẳng vào vấn đề, tránh mất thời gian của hai bên. Mà chuyện tán tỉnh không trực tiếp như vậy. Trước đây, tôi thích nói chuyện với phụ nữ theo kiểu nửa vời, tránh trả lời trực tiếp câu hỏi, hoặc chỉ đề cập một ít thông tin. Cái kiểu lấp lửng như vậy thường khiến người ta tò mò một cách hậm hực, vừa yêu mà vừa ghét.

Nhưng giờ, khi nói chuyện với phụ nữ, tôi không còn khôn khéo như vậy, mà thường hỏi thẳng điều mình muốn biết, và trả lời luôn thứ người khác cần.

Đến cả việc viết lách bây giờ cũng khó khăn. Giới hạn thời gian chỉ là một phần nhỏ - vì trước đây tôi có thể hoàn thành một bài viết trong hơn nửa giờ đồng hồ. Vậy mà, khi đánh máy đến những dòng chữ này, đã gần hai tháng trôi qua.. Thay vì chỉ cần ngồi vào máy tính rồi dòng suy nghĩ sẽ tự tuôn ra khi gõ phím - thì bây giờ - tôi phải vắt óc suy nghĩ để nặn ra câu từ phù hợp. Gặp khó khăn trong vấn đề mình từng rất giỏi tuy có khó chịu – nhưng tôi bằng lòng – vì bản thân đã dám kiên trì, để đôi lúc ngồi lại, gõ một vài dòng chữ, rồi thôi. Mỗi ngày một ít, mỗi tuần một ít. Cứ thế.

Đến tận bây giờ, tôi nhận ra không phải mình thích chia sẻ cuộc sống với người khác. Mà đơn giản, tôi bị ám ảnh với việc ngồi một mình trong phòng kín, lạch cạch vài dòng chữ. Như vậy là đủ vui. Nhưng cũng không vì thế tôi cho phép mình đắm chìm trong cái thú riêng ấy.

Bản chất của cuộc sống là sự kết nối. Ngoài những thú vui riêng, vẫn còn đó những thứ dù ghét vẫn phải làm. Nhiều điều tưởng chừng muốn bùng phát ra hết đôi khi cũng cần nén lại. Ngay trong những chia sẻ của mình, khi hoàn thành bài viết – thay vì đăng nó lên ngay – tôi đọc lại một lần, để theo dòng suy nghĩ, xóa bỏ những điều không muốn bất kỳ ai biết, như giấu đi một phần rất riêng bên trong con người mình.



Một vài người nhận xét lối viết của tôi mang đầy màu xám xịt, hoặc u buồn. Tôi giật mình nhận ra từ lâu đã quen với cách cảm nhận như vậy. Đến nỗi không thấy được sự khác biệt ấy so với những người xung quanh. Nó có lẽ đã bắt đầu rất lâu trước khi tôi nhận ra sức khỏe mình không ổn. Và càng rõ ràng hơn từ lúc bác sỹ chẩn đoán tôi bị trầm cảm, cùng một vài chứng rối loạn tâm lý khác. Nếu ai đó hỏi cảm giác của những con người như tôi thế nào, tôi có thể dùng hai từ để diễn tả: vô vị.

Nhiều người lúc buồn thường quen miệng bảo:”chắc tao trầm cảm mất rồi mày ạ”. Họ cho rằng nó là một trạng thái tâm lý tiêu cực nhất thời khi gặp chuyện không vui. Trên thực tế, những rối loạn tâm lý như trầm cảm quan trọng hơn là thứ chi phối con người: từ suy nghĩ, cảm xúc, hành động và cả cuộc sống của họ nữa.

Bạn đã bao giờ nằm một chỗ trên giường, tìm ra 3 điểm cách xa nhau, trong đầu tưởng tượng những đoạn thẳng được nối từ đó – tạo thành một mặt phẳng, và rồi bị tâm trí trói buộc chèn thêm một đường đâm thủng mặt phẳng ấy? Hay ngồi đánh máy, dù viết đúng chính tả, thì ngón tay, bộ não cũng buộc bạn xóa đi một vài chữ cái – không cách nào ngăn lại được?

Ấy thế mà trước đây, nó xảy ra bình thường tới nỗi tôi cho rằng:”là con người ai cũng vậy cả”. Đến giờ nghĩ lại, những thứ kỳ lạ mình thấy, âm thanh khó hiểu từng nghe - hoàn toàn do bản thân tưởng tượng mà ra.

Nhưng đấy chỉ là ví dụ nhỏ trong bức tranh lớn. Tôi bảo rồi: không bao giờ nói hết, và luôn giữ lại một phần rất riêng cho mình, không để một ai biết được.

Từng có một khoảng thời gian mà với tôi, tất cả mọi người đều là những kẻ xa lạ. Và bọn họ đều đáng nghi như nhau.

Rồi tôi quen dần với việc thờ ơ trước những câu chuyện hài, hay cả những bộ phim kinh dị. Cái cười nửa miệng cũng thường là cố tình để lộ ra, hoặc theo thói quen, như muốn người khác thấy mình vẫn còn là một cá thể bình thường như họ vậy. Thực sự, hài hước với tôi bây giờ giống việc người lớn chán nản nhìn những đứa con nít ngồi cạnh mình vui cười chơi trò chơi xích đu của chúng.

Khi người khác đùa, tôi vẫn hiểu, thậm chí trêu ngược lại họ. Còn để vui vì chúng ư? Sorry, I can’t. 

Bắt đầu lớn rồi, tôi đành phải chấp nhận những điều không tròn trĩnh ở bản thân, cũng như mặt trái của xã hội mà đứa trẻ ngày trước chưa biết được. Càng ngày, nhìn thấy sự ích kỷ của con người, sự bẩn thỉu của xã hội, sự nhỏ nhen trong cái cách mà họ tương tác với nhau, tôi lại thấy sợ thêm cuộc sống này. Từng nhiều lần, tôi chỉ muốn bỏ trốn khỏi thế giới chật chội, để tới một nơi xa lạ, vùi mình xuống một địa điểm không có ai, không có gì cả. Đến đâu thì đến.

Thực sự, với tôi bây giờ, cuộc sống chỉ là những mệt mỏi. Vậy nên bản thân luôn phải tự vực dậy suy nghĩ bằng việc tìm ra những điểm lạc quan nhỏ nhoi. Lái xe trên đường, nhiều lúc chỉ muốn nhấn mạnh chân ga, đâm chết cái đứa phía trước cho xong. Mẹ kiếp! Lúc học lái mua bằng hay sao mà đi đứng kiểu đấy. Rồi tôi nhớ lại, đôi khi mình cũng lơ đãng y như vậy, nên thôi. Con người mà.

Từ lâu, tôi không còn cho rằng cách làm nào đúng – sai. Mỗi người có một lối chơi nhất định, điều quan trọng là họ thể hiện lối chơi của mình tốt như thế nào mà thôi. Trai tốt có nhiều đặc điểm mà nếu cân đo đong đếm, anh ta là một lựa chọn tuyệt vời. Nhưng những đặc điểm ấy thường không được thể hiện đúng cách: dễ đoán, phụ thuộc, và thiếu tiềm năng tạo ra cảm xúc từ đối phương. Họ là kiểu mặt hàng: tốt – nhưng không được ưa chuộng.

Còn trai đểu, dù mang đầy tật xấu trong người, nhưng lại thể hiện chúng theo cái cách khiến phụ nữ xao xuyến tới nỗi yêu chúng. Trong mắt phụ nữ, anh ta xấu xa, nhưng phóng khoáng, không dây dưa, đàn bà. Trai đểu giống chất kích thích: tuy có hại cho sức khỏe, nhưng chẳng con nghiện nào nói bỏ ma túy là bỏ được cả.

Nếu đọc đến đây và muốn trở thành kiểu người nói trên, thì tôi chỉ có một chữ để khuyên:”ĐỪNG!”

Sự thật, phụ nữ muốn kiểu đàn ông giống trai tốt. Chỉ là anh ta thể hiện con người mình chưa đúng cách mà thôi.

Phân chia rạch ròi là vậy, nhưng đến giờ, tôi không còn theo đuổi mẫu hình nào cụ thể, mà chỉ học hỏi, tích lũy những thứ mình cho là đúng.

Bước đầu hòa mình vào xã hội, tôi nhận ra mình vẫn chỉ là đứa trẻ nhỏ bé trong thế giới này. Rồi cũng bớt ngạo mạn, tự hiểu rằng bất cứ ai xung quanh cũng có những điểm đáng để mình học hỏi.

Tôi vốn không phải một cá thể đặc biệt, thậm chí bây giờ còn thấy bản thân quá yếu kém so với người khác. Nên những gì mình thích, tôi lao đầu vào tìm hiểu để có thể giỏi hơn; và nhìn cái cách người khác thể hiện tài năng của họ, thì cố sao chép và chỉ mong bản thân được một phần như thế cũng tốt rồi.

Nhưng dĩ nhiên, con người ta sẽ không có được cảm giác thỏa mãn nếu bao giờ cũng chỉ sao chép những thứ người khác dạy mà không chịu vắt não suy nghĩ điều gì. Vậy nên, cũng từ đó, tôi tìm cho mình thú vui bằng nhiều cách khác nhau. Như khi đi trên đường, tôi thường thử nghiệm xem việc bấm còi thế nào thì khả năng người phía trước sẽ dạt sang bên phải cao hơn. Hoặc nếu gặp đèn đỏ ở ngã tư thì nên dừng ở phần đường nào sẽ thuận tiện nhất trong từng trường hợp. Còn nếu muốn rẽ phải, trước hết nên đánh lái sang bên trái một ít.

Rồi tôi nhận ra, cái tài cũng như sự hiểu biết của thằng đàn ông nhiều khi không quan trọng bằng việc anh ta thể hiện bản lĩnh con người mình thế nào. Xã hội thường nhìn vào những thành quả mà đàn ông đạt được, sau đấy mới quyết định xem có nên nuốt những điều anh ta đang nói hay không. Nhét một đống kiến thức vào người không đồng nghĩa việc người đấy sẽ trở nên tài giỏi, nhưng chí ít nó khiến anh ta có chút hiểu biết, tiềm năng hơn những người khác. Còn để tiêu hóa những thứ mình đã tìm hiểu thành kỹ năng, thì đấy là cả một sự tính toán, kiên trì, liểu lĩnh và đôi khi cần kèm theo cả những may mắn nữa.

Đến giờ, khi gõ những dòng cuối cùng này, tôi thực sự nhớ ngày xưa, khi luôn cảm thấy vui vẻ vì mỗi lần ra chơi, sẽ chạy đến chỗ đứa con gái mình thích, đánh nó một cái – để lúc vào học lại ngồi cười một mình, bị lũ bạn tưởng lên cơn điên. Rồi cả những lúc tới nơi đông người, tìm đến một cô gái lạ, nói chuyện với nhau như thể cả hai đã quen từ lâu lắm rồi.

Trong công việc, con người ta dễ đề phòng nhau vì sợ kẻ khác chiếm mất lợi ích của mình. Tôi cũng vậy. Nhưng với phụ nữ và các mối quan hệ, tôi tìm đến họ để có cảm giác hưng phấn, phục vụ cái tôi muốn chứng tỏ và thỏa mãn nhu cầu kết nối của bản thân.

Còn bây giờ, với áp lực từ nhiều phía, tôi chẳng bận tâm nhiều đến những thú vui ấy.

Nếu ngày trước, có thể khiến một người con gái vừa mới quen nhắn tin với mình đến tận 3h sáng vẫn chưa muốn đi ngủ; thì hiện tại, tôi thường tắt điện thoại từ sớm, vì còn một ngày dài đang đợi phía trước.

Cũng vì thế, tôi quen dần với lối sống mới: Làm theo những việc mình tin là đúng, không cố gắng làm hài lòng bất kỳ ai, không bỏ ra nhiều thời gian hay công sức cho phụ nữ. Điều tôi làm là thể hiện con người thật, và cái điên của mình. Người con gái nào chịu được, tự khắc sẽ ở lại.

Tôi thích viết, và từng viết rất nhiều. Một lần diễn đàn được xây dựng lại, tôi khá bất ngờ khi thấy những bài viết cũ của mình được người khác đăng tải(kể cả những bài viết từ nick clone). Đọc lướt qua chúng, nhiều chỗ cảm thấy buồn cười thật. Sao ngày xưa mình có thể trẻ con và ngông như thế, rồi lại tự thấy xấu hổ với bản thân thêm phần nào.

Có những luận điểm tôi từng nói chắc nịch trong các bài viết, thì giờ đây, chúng chỉ là một góc nhìn đơn lẻ, một lời nhận xét cứng nhắc, phiến diện của kẻ còn nhìn đời bằng nửa con mắt.

Không biết liệu tương lai, khi đọc lại bài viết này, tôi có thấy điều tương tự không nữa. Nhưng hiện giờ, tôi thật sự hài lòng về những gì mình đổ vào nó từng ngày một. Đấy là thành quả của việc dập dập xóa xóa không biết bao nhiêu lần từng câu từng chữ cho đến khi cảm thấy được mới thôi. Chúng đơn thuần là lời chia sẻ về cuộc sống, là những mảnh suy nghĩ rời rạc chắp vá lại nhau trong thời gian qua, không phải lời giáo huấn cho ai cả. Nó hoàn toàn là sản phẩm từ ham muốn, sở thích viết lách của một kẻ lập dị đang cố sống như người bình thường - không gì khác.

Những dòng trên, không chỉ là lời kể về đời mình, mà còn là những câu tâm sự rất thật lòng tôi muốn chia sẻ: một cách chân thật nhất, và hoàn thành nó vào đúng sinh nhật mình.

Tôi viết, về những cảm xúc mãnh liệt một thời, và dành tặng nó cho những người con gái từng đi ngang đời mình.

Tái bút: 

Lời cuối cùng: Cảm ơn những ai đã dành thời gian quý giá của mình, đọc hết những dòng tâm sự kể trên.


Alpha Art
Kira