Hot!

Bài viết mới nhất

Chúc các bạn một ngày vui vẻ!
Hiển thị các bài đăng có nhãn Câu chuyện. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Câu chuyện. Hiển thị tất cả bài đăng

Khoảnh Khắc Cuộc Đời HTV9 - Bùi Quang Huy - Green Life Travel

NSUT Kim Xuân - MC Nguyên Bảo - Quang Huy

Từ một chuyến đi bộ xuyên Việt trong hai tháng, Bùi Quang Huy đã gầy dựng nên sự nghiệp từ chính đam mê của mình.

Bùi Quang Huy hiện đang là giám đốc công ty du lịch Cuộc sống xanh chuyên kết hợp tổ chức du lịch và đào tạo nhân sự. Khoảnh khắc đã thay đổi cuộc đời Quang Huy bắt nguồn từ chuyến đi bộ xuyên Việt, từ Hà Nội vào TP.HCM trong hai tháng. Trong chuyến đi đó, Quang Huy được tiếp xúc với văn hóa vùng miền trên những địa phương mà anh đã đi qua, điều đó đã khơi gợi lên trong chàng trai trẻ đam mê khám phá, vượt lên khỏi những giới hạn của chính mình để phát triển bản thân.

Từ niềm đam mê được ấp ủ đủ lâu bằng những chuyến đi, anh đã quyết định thành lập công ty du lịch, với mục tiêu có thể kết hợp giữa du lịch khám phá, đồng thời lồng ghép những bài học và kỹ năng team building (xây dựng đội nhóm) dành cho các doanh nghiệp. Mục tiêu lớn nhất là giúp cho các doanh nghiệp gắn kết được đội ngũ nhân viên, tăng hiệu quả tương tác giữa các nhân viên, tạo nguồn cảm hứng để họ có thể phát huy hết khả năng của mình.

Quang Huy chia sẻ, anh luôn có tiêu chí cho những chuyến đi của công ty như: cảnh đẹp, văn hóa ẩm thực, những trải nghiệm khám phá và nhất là những bài học để phát triển bản thân. Trong thời gian sắp tới, anh còn mong muốn sẽ được làm nhiều hơn, đổi mới và sáng tạo hơn để đem đến những chuyến đi, những khóa học thú vị và bổ ích cho các khách hàng.








Mỗi tập của Khoảnh Khắc Cuộc Đời là một câu chuyện khác nhau về những hoàn cảnh, những khoảnh khắc đáng nhớ trong cuộc sống, được kể lại bởi chính nhân vật của câu chuyện ấy. Họ là những con người thuộc mọi tầng lớp trong xã hội. Câu chuyện của họ có thể đã từng xuất hiện và gây xúc động mạnh mẽ trên các phương tiện truyền thông hoặc chưa từng được khán giả biết đến. Điều quan trọng và cũng là mục tiêu lớn nhất của Khoảnh Khắc Cuộc Đời đó là thông qua những câu chuyện này để truyền tải đi những thông điệp tích cực và để câu chuyện đó không chỉ làm thay đổi cuộc đời của 1 cá nhân, 1 con người mà còn có thể tạo thành nguồn cảm hứng, động lực để thay đổi cuộc đời của nhiều người theo hướng tốt đẹp hơn.


Nguồn: HTV9

TÔI 20+ | SỐ 01: CỘT MỐC TUỔI 23 | QUANG HUY | GREEN LIFE




Tôi 20+ là chương trình talkshow kéo dài 2 tháng (từ tháng 04/2019 đến tháng 05/2019), mỗi tuần sẽ phát sóng một số xoay quanh một chủ đề nhất định. Đến với số đầu tiên của chương trình, chúng tôi chọn chủ đề người trẻ truyền cảm hứng trong lĩnh vực khởi nghiệp. Khách mời là anh Bùi Quang Huy (1995), hiện là Leader của chuỗi dự án Green Life. Là một người trẻ đa năng, anh Bùi Quang Huy luôn không ngừng phấn đấu và hoàn thiện bản thân mình trên nhiều lĩnh vực: kinh doanh, hoạt động xã hội, viết blog,…Với rất nhiều khó khăn chồng chất, anh đã vượt qua như thế nào để đạt được những kết quả như hiện tại? Tất cả sẽ được thể hiện cụ thể qua số đầu tiên của “Tôi 20+”. ________________ Chịu trách nhiệm sản xuất: Cọp Hoang Chịu trách nhiệm nội dung: Cọp Hoang Tổ chức sản xuất: Ngọc Trân, Thành Nhân, Tùng Nguyễn, Thế Anh Biên tập: Diệu Thu Đạo diễn trường quay: Xuân Hạ Dẫn chương trình: Diệu Thu Quay phim: Hồ Hiền, Hoàng Chung, Thu Hà Dựng phim: Thế Anh, Thu Hà, Diệu Thu Âm nhạc: Thành Nhân, Thế Anh

ĐÔI LẦN SUY NGHĨ VỀ SỰ TRƯỞNG THÀNH

ĐÔI LẦN SUY NGHĨ VỀ SỰ TRƯỞNG THÀNH (lần thứ n)

ĐÀN ÔNG mỗi lần QUYẾT ĐỊNH là một lần ĐÁNH ĐỔI...

Ở độ tuổi này của tôi rất có nhiều cảm xúc khi đọc được bài viết này. 23 tuổi, không dám nói với ai rằng mình đã trưởng thành hay mình làm được điều gì? Nhưng 23 tuổi cũng đã có vài lần QUYẾT ĐỊNH...

Đèo Ngang - Đi bộ xuyên Việt 2018

QUYẾT ĐỊNH dừng ngôi trường đại học để chấp những vào học một ngôi trường mới lớn hơn rất nhiều. Quyết định từ bỏ đi sự kì vọng, quan tâm lo lắng của gia đình để ĐÁNH ĐỔI lấy những NIỀM TIN của bản thân đang hướng đến và nhận lại được gấp trăm ngàn sự lo lắng của gia đình và người thân.
Chấp nhận làm những việc mà đáng lẽ ra đa phần ngoài kia ở độ tuổi này họ đang mơ mộng về một công việc HÀO NHOÁNG ĐẸP ĐẼ sau những năm dài tích lũy kiến thức. Để ai cũng bảo rằng mày bị điên à? Mày làm cái gì không biết? Mày thế này thế nọ… Làm sao mà biết được!
Chấp nhận rằng có những ngày về đến phòng thật sự là quá mệt, những khi chạy xe muốn rơi nước mắt vì chẳng thể giãi bày với ai. Rồi những ngày về đến phòng cũng đã nửa đêm rồi, khi thì tỉnh khi thì không. Khi thì chỉ có một mình.
Chấp nhận bỏ đi những bộ đồ đẹp đẽ để khoác lên mình quần đùi áo cộc nhưng được sống thật và thoải mái với bản thân. Đánh đổi từ bỏ đi những danh vọng mà mọi người đang luôn tìm kiếm mà những người thầy của tôi hay gọi thứ đó là "nhãn dán" để chấp nhận làm người nhỏ bé phía sau không tên tuổi nhưng tôi được học học học và học nhiều hơn gấp nhiều.
Nhưng đàn ông mà! Không chấp nhận thì làm sao làm được việc lớn!

Hà Tĩnh -  Đi bộ xuyên Việt 2018

Có nhiều lần bản thân không đủ năng lượng để bước tiếp và rồi lại đánh đổi đi sự tin tưởng, đánh đổi đi những người bên cạnh. Nhưng biết sao, lại phải chấp nhận thôi! Mỗi lần như vậy lại một lần nhìn thấu vào bên trong bản thân đang như thế nào.
Có những khi tôi muốn buông bỏ, trốn hết tất cả chứ. Nhưng đó là một lần tôi cần sự tĩnh lặng hơn để HƯỚNG VÀO BÊN TRONG và nhìn về bản thân thêm nữa. Đó là một lần sự thực hành tu tập chuyển hóa vận dụng một cách mãnh liệt. Những điều mà tôi được học rất nhiều trong 60 ngày của chuyến đi bộ xuyên Việt.

Thế rồi, lại nạp đủ nội lực, năng lượng và bước về phía trước.
Cảm ơn những người thầy, những người anh em những người bạn tốt đã cho tôi điều kiện để được học hỏi hàng ngày.
Và cả những người xấu đã cho tôi thêm một lần được thực hành chuyển hóa cảm xúc từ những bài học hàng đêm của mình.

Cầu Nhật Lệ - Đi bộ xuyên Việt 2018


“Trong cuộc sống của mỗi người đều sẽ gặp phải một trận mưa lớn bất ngờ gột rửa đi vết tích trong quá khứ đã khiến người ta rất thảm hại... Nếu đã không tránh được tại sao không ngắm nhìn những cơn mưa”

Quang Huy - Quãng thời gian đang "cày" tại Nông Trại Xanh quận 2

Một chút cảm xúc về tình cảm

Nhiều người vẫn bảo âm nhạc là một thứ tuyệt vời bởi vì giữa các nốt nhạc có khoảng nghỉ. Những lúc cần thư giãn, tôi tạo cho mình khoảng nghỉ bằng việc tìm đến sách – hoặc phụ nữ.

Cô ta thuộc kiểu người không cần cố gắng làm gì nhiều, tự bản thân việc xuất hiện đã là một sự hấp dẫn.

Vẫn thường nhắc đến trong bài viết của mình, nhưng như một kẻ vô danh, sẽ không người nào thực sự biết người con gái đấy là ai. Tôi tránh đề cập đến những điều ai cũng có thể đoán ra, hoặc viết một cách mập mờ, đủ để người đọc hiểu mình nói gì, nhưng giữ lại những thứ cho riêng mình, chỉ để họ biết một phần câu chuyện.

Tôi gặp cô ta vỏn vẹn 9 lần. Những miêu tả về người con gái ấy phần nhiều từ những mảnh hồi ức đã mờ nhạt. Sự thật: tôi không nhớ nổi khuôn mặt cô ta.


Nếu bây giờ tình cờ gặp nhau trên đường, dám cá rằng chúng tôi không nhận ra nhau, và rồi bước qua như hai người lạ.

Hình ảnh có thể mờ nhạt, hoặc biến mất. Nhưng cảm xúc một người mang lại thì vẫn còn đó.

Đã bao giờ chỉ vì một hành động hơi khác thường của một người, bất chợt sau đó bạn thấy có tình cảm với họ?

Trong mối quan hệ ấy, tôi nhận ra không phải cả quá trình tán tỉnh, mà thường chỉ có một, hoặc hai điểm mấu chốt sẽ quyết định mối quan hệ sẽ đi đến đâu, những chi tiết còn lại thường chỉ mang tính bổ trợ, giúp mối quan hệ giữ được nhịp điệu.

Vậy nên, có những người thấy hợp nhau cách mấy, nhưng rồi chính họ phải thừa nhận rằng giữa cả hai còn thiếu một cái gì đó để trở thành một mối quan hệ nghiêm túc.

Với tôi, điểm mấu chốt là buổi chiều cô ta chủ động hẹn gặp. Ở ngã tư nọ, khuôn mặt được make cẩn thận, đôi mắt ướt át toát lên vẻ yếu đuối của phụ nữ mà đàn ông chỉ nhìn thôi cũng muốn bảo vệ. Như một bản năng rất con người, tôi thực sự bị hút. Thay vì hiếu thắng như thường ngày, cô ta nói chuyện nhỏ nhẹ, giọng trầm hơn. Cô ta ít trêu đùa, tỏ ra quan tâm và hiền dịu. Như thể trước mặt tôi là một con người khác vậy.

Chúng tôi chỉ nói chuyện một lúc. Tôi bảo rằng hôm nay cô ta trông dễ thương. Nghe xong, cô ta lấy tay nhẹ vuốt những lọn tóc mai vương trên má.

Khẽ cúi xuống, khuôn mặt đỏ lên vì ngượng, lớp son phấn kia chẳng thể nào che giấu nổi.

Tôi là kiểu người thích tính đến nước cờ cuối cùng ngay từ khi ván đấu còn chưa bắt đầu. Nhưng khi ở cạnh cô ấy, tôi muốn vứt bỏ đi những nguyên tắc, để thể hiện con người mình một cách chân thật, và điên nhất.

Mỗi người con gái sở hữu một hương, vị riêng. Cô ta khiến tôi liên tưởng tới vị quả lựu. Muốn thưởng thức nó, bạn phải khó nhọc bóc tẽ lớp vỏ mỏng dính, sau đấy tách hạt, từ từ gặm nhấm chúng. Lựu thì nhỏ, nhưng không thể ăn nhanh. Vị ban đầu có thể ngọt dịu, thanh – nhưng dư vị chát. Ít khi ăn lựu, nhưng vị lại dễ nhớ. Người con gái ấy cũng vậy, cô ta có thể khiến một người dù không tiếp xúc nhiều, vẫn phải nhớ tới kiểu tính cách khó hiểu ấy.

Tôi biết chắc chắn người con gái này thích mình. Nên khi cô ta chủ động thú nhận điều ấy, tôi không bất ngờ - nhưng miệng bất giác cười.

Gặp nhau trong một ngày mưa, rồi nảy sinh tình cảm với người con gái ấy khi những hạt mưa lớt phớt đậu nhẹ trên má. Cuối cùng, lại rời xa nhau trong một ngày mưa tầm tã.

Lạ thật. Ngay cả khi gõ những dòng chữ này, mưa ngoài kia cũng đang ào ào đổ xuống.

Cả thành phố dường như chỉ là một nơi chật chội, khó chịu khi không có cô ấy. Mọi chuyện kết thúc nhẹ nhàng in hệt lúc mới bắt đầu, duy chỉ có cảm xúc bên trong con người sôi sục. Chúng tôi không còn thấy nhau sau chín lần đó.

Từng có một thời gian, thấy nhớ đến nỗi - tôi đã tự nhủ: Nếu bây giờ có thể gặp lại cô ấy thêm một lần nữa, thì dù cho phải đánh đổi bất cứ giá nào. Tôi cũng dám trả.

Nhưng giờ, tưởng tượng đến việc người con gái ấy vẫn còn đâu đó trên thế gian này, sống hạnh phúc cùng một người khác, tôi cũng vui rồi.

Cô ấy thực sự nghĩ gì về tôi? Buổi gặp ngắn ngủi ngày hôm ấy có phải một sự toan tính, khuôn mặt được make cẩn thận là cố tình?

Tôi chẳng thể nào biết được. Từ giờ, chúng tôi mãi mãi là hai kẻ xa lạ.

Người đời thường đề cao lý trí. Còn với tôi, nếu không có thứ cảm xúc rộn ràng, xin thề rằng lần đó tôi đã không bắt chuyện, dù cho cô ta có đẹp như nào chăng nữa.

Cảm xúc luôn là những lát cắt mỏng chi phối hành động. Con người ta thường cố gắng kiềm chế cảm xúc, còn trong chuyện tình cảm, nhiều khi tôi buông bỏ, để mặc hành động mình xuôi theo dòng chảy của chúng. Bây giờ, nếu thấy một kẻ lụy tình, tôi thường kệ họ tiếp tục buồn khổ, vì có khuyên gì cũng vô ích thôi. Một khi con người ta bi lụy, tất cả những quan điểm khác đều bị quy chụp là có ác ý.

Trong chuyện tình cảm, có những thứ dù biết sai, con người vẫn sẽ cố tình phạm phải. Nhớ hồi còn chưa 18, tôi cũng từng nhắn vài trang tin, mong sao người ta quay lại với mình, hoặc tìm cách đi cùng đường về để hàn gắn tình cảm, dù biết làm vậy có thể khiến người kia khó chịu.

Sau này, khi nhận được hơn năm mươi cuộc gọi và tin nhắn từ bạn gái cũ trong một đêm, tôi mới hiểu việc khủng bố tin nhắn với một người sẽ khiến họ cảm thấy thế nào, và có nên hay không.

Có người bảo tôi: Đàn ông chỉ trưởng thành sau khi đánh mất người con gái mình yêu. Tôi bảo rằng đúng hơn là đàn ông chỉ trưởng thành sau khi chấp nhận những mất mát ấy mà đứng dậy.

Thật sự, nhiều lúc tôi chỉ muốn quay lại quá khứ, tự vả vào mặt mình và sửa chữa những sai lầm không đáng có. Nếu như “hoàn cảnh ấy” ở “thời điểm bây giờ” – mọi chuyện sẽ khác. Nhưng, giống như một cây bút chì: sau mỗi lần gọt giũa, đầu bút sẽ càng sắc và nhọn. Đàn ông cũng vậy, tôi tin rằng đàn ông sau khi trải qua những cơn đau, anh ta rồi sẽ mạnh mẽ hơn trước. Vậy nên, tôi chấp nhận những cơn đau ấy.

À nhưng, tôi quên mất – lưỡi dao cũng như vậy.

Một người bạn hỏi tôi từng thù hận người con gái nào chưa, tôi không trả lời, chỉ hỏi ngược lại tại sao tò mò chuyện ấy. Rồi anh ta kể về cô người yêu cũ mình căm ghét. Câu chuyện khiến tôi nhớ về một người mình gặp đã lâu. Nhỏ vốn mạnh mẽ, kiên cường nhưng cũng ương ạnh không kém ai. Tuy chưa phải một thứ tình cảm thực sự, nhưng từng có thời gian, tôi thấy thích nhỏ.

Vậy nhưng, trong buổi hẹn ngày đó, cái cách mà nhỏ xử sự đã xô nát tình cảm ấy. Tệ hơn, không có một lời xin lỗi nào cả, nhỏ lý giải như thể việc đó không phải do mình.

Tôi không phải kiểu người vĩ đại, sẵn sàng tha thứ tất cả vì tình yêu. Tôi dừng cuộc hẹn, im lặng chở nhỏ về nhà, sau đấy thì không liên lạc với nhau nữa.

Nhỏ đẹp, nhưng không biết điều.

Nửa năm sau vào một đêm đông nọ, điện thoại tôi có tin nhắn. Nói xong những câu xã giao ngượng ngùng, nhỏ hỏi tôi về cuộc sống hiện tại, kèm theo lời xin lỗi về chuyện đã qua. Dù vậy, tôi vẫn trẻ con, cố cầm thêm nhát dao, cắt một nhát vào tâm trí nhỏ bằng dòng tin nhắn: “Anh quên chuyện đấy từ lâu rồi”

Đến giờ, tôi không còn trách nhỏ. Và cả đời này. Cũng không muốn gặp lại.

Tôi vẫn luôn tin, mỗi người con gái từng gặp đều giúp mình nhận ra một điều gì đấy. Ở mối quan hệ này, tôi học được rằng là đàn ông thì đừng để phụ nữ dắt mũi mình, và phải cứng rắn nếu họ cố tình phạm phải một sai lầm quá đáng.

Nhiều đàn ông sẵn sàng cho qua mọi chuyện vì hai chữ tình cảm, dù trong lòng cảm thấy khó chịu. Nhưng việc nuông chiều để mặc phụ nữ có quyền phạm sai lầm, cô ta sẽ coi việc tha thứ của người đàn ông như một nghĩa vụ phải làm.

Khi hiểu ra điều này, tự khắc bản thân thằng đàn ông sẽ biết tôn trọng con người mình hơn. Hy sinh vì một người thì cũng tốt thôi. Nhưng phải làm sao cho đáng.

Về cuộc sống hiện tại: Đã hơn 2 tháng, tôi chưa gặp bạn gái mình. Cả hai nhắn tin vào buổi tối, và thường thì tôi ngủ quên lúc 10h.

Dù không muốn thừa nhận, nhưng phải nói rằng gần đây bản thân tôi nói chuyện rất nhạt. Có lẽ là vì, công việc hiện tại đòi hỏi sự trao đổi thông tin nhanh gọn, nên việc nói chuyện với khách hàng thường đi thẳng vào vấn đề, tránh mất thời gian của hai bên. Mà chuyện tán tỉnh không trực tiếp như vậy. Trước đây, tôi thích nói chuyện với phụ nữ theo kiểu nửa vời, tránh trả lời trực tiếp câu hỏi, hoặc chỉ đề cập một ít thông tin. Cái kiểu lấp lửng như vậy thường khiến người ta tò mò một cách hậm hực, vừa yêu mà vừa ghét.

Nhưng giờ, khi nói chuyện với phụ nữ, tôi không còn khôn khéo như vậy, mà thường hỏi thẳng điều mình muốn biết, và trả lời luôn thứ người khác cần.

Đến cả việc viết lách bây giờ cũng khó khăn. Giới hạn thời gian chỉ là một phần nhỏ - vì trước đây tôi có thể hoàn thành một bài viết trong hơn nửa giờ đồng hồ. Vậy mà, khi đánh máy đến những dòng chữ này, đã gần hai tháng trôi qua.. Thay vì chỉ cần ngồi vào máy tính rồi dòng suy nghĩ sẽ tự tuôn ra khi gõ phím - thì bây giờ - tôi phải vắt óc suy nghĩ để nặn ra câu từ phù hợp. Gặp khó khăn trong vấn đề mình từng rất giỏi tuy có khó chịu – nhưng tôi bằng lòng – vì bản thân đã dám kiên trì, để đôi lúc ngồi lại, gõ một vài dòng chữ, rồi thôi. Mỗi ngày một ít, mỗi tuần một ít. Cứ thế.

Đến tận bây giờ, tôi nhận ra không phải mình thích chia sẻ cuộc sống với người khác. Mà đơn giản, tôi bị ám ảnh với việc ngồi một mình trong phòng kín, lạch cạch vài dòng chữ. Như vậy là đủ vui. Nhưng cũng không vì thế tôi cho phép mình đắm chìm trong cái thú riêng ấy.

Bản chất của cuộc sống là sự kết nối. Ngoài những thú vui riêng, vẫn còn đó những thứ dù ghét vẫn phải làm. Nhiều điều tưởng chừng muốn bùng phát ra hết đôi khi cũng cần nén lại. Ngay trong những chia sẻ của mình, khi hoàn thành bài viết – thay vì đăng nó lên ngay – tôi đọc lại một lần, để theo dòng suy nghĩ, xóa bỏ những điều không muốn bất kỳ ai biết, như giấu đi một phần rất riêng bên trong con người mình.



Một vài người nhận xét lối viết của tôi mang đầy màu xám xịt, hoặc u buồn. Tôi giật mình nhận ra từ lâu đã quen với cách cảm nhận như vậy. Đến nỗi không thấy được sự khác biệt ấy so với những người xung quanh. Nó có lẽ đã bắt đầu rất lâu trước khi tôi nhận ra sức khỏe mình không ổn. Và càng rõ ràng hơn từ lúc bác sỹ chẩn đoán tôi bị trầm cảm, cùng một vài chứng rối loạn tâm lý khác. Nếu ai đó hỏi cảm giác của những con người như tôi thế nào, tôi có thể dùng hai từ để diễn tả: vô vị.

Nhiều người lúc buồn thường quen miệng bảo:”chắc tao trầm cảm mất rồi mày ạ”. Họ cho rằng nó là một trạng thái tâm lý tiêu cực nhất thời khi gặp chuyện không vui. Trên thực tế, những rối loạn tâm lý như trầm cảm quan trọng hơn là thứ chi phối con người: từ suy nghĩ, cảm xúc, hành động và cả cuộc sống của họ nữa.

Bạn đã bao giờ nằm một chỗ trên giường, tìm ra 3 điểm cách xa nhau, trong đầu tưởng tượng những đoạn thẳng được nối từ đó – tạo thành một mặt phẳng, và rồi bị tâm trí trói buộc chèn thêm một đường đâm thủng mặt phẳng ấy? Hay ngồi đánh máy, dù viết đúng chính tả, thì ngón tay, bộ não cũng buộc bạn xóa đi một vài chữ cái – không cách nào ngăn lại được?

Ấy thế mà trước đây, nó xảy ra bình thường tới nỗi tôi cho rằng:”là con người ai cũng vậy cả”. Đến giờ nghĩ lại, những thứ kỳ lạ mình thấy, âm thanh khó hiểu từng nghe - hoàn toàn do bản thân tưởng tượng mà ra.

Nhưng đấy chỉ là ví dụ nhỏ trong bức tranh lớn. Tôi bảo rồi: không bao giờ nói hết, và luôn giữ lại một phần rất riêng cho mình, không để một ai biết được.

Từng có một khoảng thời gian mà với tôi, tất cả mọi người đều là những kẻ xa lạ. Và bọn họ đều đáng nghi như nhau.

Rồi tôi quen dần với việc thờ ơ trước những câu chuyện hài, hay cả những bộ phim kinh dị. Cái cười nửa miệng cũng thường là cố tình để lộ ra, hoặc theo thói quen, như muốn người khác thấy mình vẫn còn là một cá thể bình thường như họ vậy. Thực sự, hài hước với tôi bây giờ giống việc người lớn chán nản nhìn những đứa con nít ngồi cạnh mình vui cười chơi trò chơi xích đu của chúng.

Khi người khác đùa, tôi vẫn hiểu, thậm chí trêu ngược lại họ. Còn để vui vì chúng ư? Sorry, I can’t. 

Bắt đầu lớn rồi, tôi đành phải chấp nhận những điều không tròn trĩnh ở bản thân, cũng như mặt trái của xã hội mà đứa trẻ ngày trước chưa biết được. Càng ngày, nhìn thấy sự ích kỷ của con người, sự bẩn thỉu của xã hội, sự nhỏ nhen trong cái cách mà họ tương tác với nhau, tôi lại thấy sợ thêm cuộc sống này. Từng nhiều lần, tôi chỉ muốn bỏ trốn khỏi thế giới chật chội, để tới một nơi xa lạ, vùi mình xuống một địa điểm không có ai, không có gì cả. Đến đâu thì đến.

Thực sự, với tôi bây giờ, cuộc sống chỉ là những mệt mỏi. Vậy nên bản thân luôn phải tự vực dậy suy nghĩ bằng việc tìm ra những điểm lạc quan nhỏ nhoi. Lái xe trên đường, nhiều lúc chỉ muốn nhấn mạnh chân ga, đâm chết cái đứa phía trước cho xong. Mẹ kiếp! Lúc học lái mua bằng hay sao mà đi đứng kiểu đấy. Rồi tôi nhớ lại, đôi khi mình cũng lơ đãng y như vậy, nên thôi. Con người mà.

Từ lâu, tôi không còn cho rằng cách làm nào đúng – sai. Mỗi người có một lối chơi nhất định, điều quan trọng là họ thể hiện lối chơi của mình tốt như thế nào mà thôi. Trai tốt có nhiều đặc điểm mà nếu cân đo đong đếm, anh ta là một lựa chọn tuyệt vời. Nhưng những đặc điểm ấy thường không được thể hiện đúng cách: dễ đoán, phụ thuộc, và thiếu tiềm năng tạo ra cảm xúc từ đối phương. Họ là kiểu mặt hàng: tốt – nhưng không được ưa chuộng.

Còn trai đểu, dù mang đầy tật xấu trong người, nhưng lại thể hiện chúng theo cái cách khiến phụ nữ xao xuyến tới nỗi yêu chúng. Trong mắt phụ nữ, anh ta xấu xa, nhưng phóng khoáng, không dây dưa, đàn bà. Trai đểu giống chất kích thích: tuy có hại cho sức khỏe, nhưng chẳng con nghiện nào nói bỏ ma túy là bỏ được cả.

Nếu đọc đến đây và muốn trở thành kiểu người nói trên, thì tôi chỉ có một chữ để khuyên:”ĐỪNG!”

Sự thật, phụ nữ muốn kiểu đàn ông giống trai tốt. Chỉ là anh ta thể hiện con người mình chưa đúng cách mà thôi.

Phân chia rạch ròi là vậy, nhưng đến giờ, tôi không còn theo đuổi mẫu hình nào cụ thể, mà chỉ học hỏi, tích lũy những thứ mình cho là đúng.

Bước đầu hòa mình vào xã hội, tôi nhận ra mình vẫn chỉ là đứa trẻ nhỏ bé trong thế giới này. Rồi cũng bớt ngạo mạn, tự hiểu rằng bất cứ ai xung quanh cũng có những điểm đáng để mình học hỏi.

Tôi vốn không phải một cá thể đặc biệt, thậm chí bây giờ còn thấy bản thân quá yếu kém so với người khác. Nên những gì mình thích, tôi lao đầu vào tìm hiểu để có thể giỏi hơn; và nhìn cái cách người khác thể hiện tài năng của họ, thì cố sao chép và chỉ mong bản thân được một phần như thế cũng tốt rồi.

Nhưng dĩ nhiên, con người ta sẽ không có được cảm giác thỏa mãn nếu bao giờ cũng chỉ sao chép những thứ người khác dạy mà không chịu vắt não suy nghĩ điều gì. Vậy nên, cũng từ đó, tôi tìm cho mình thú vui bằng nhiều cách khác nhau. Như khi đi trên đường, tôi thường thử nghiệm xem việc bấm còi thế nào thì khả năng người phía trước sẽ dạt sang bên phải cao hơn. Hoặc nếu gặp đèn đỏ ở ngã tư thì nên dừng ở phần đường nào sẽ thuận tiện nhất trong từng trường hợp. Còn nếu muốn rẽ phải, trước hết nên đánh lái sang bên trái một ít.

Rồi tôi nhận ra, cái tài cũng như sự hiểu biết của thằng đàn ông nhiều khi không quan trọng bằng việc anh ta thể hiện bản lĩnh con người mình thế nào. Xã hội thường nhìn vào những thành quả mà đàn ông đạt được, sau đấy mới quyết định xem có nên nuốt những điều anh ta đang nói hay không. Nhét một đống kiến thức vào người không đồng nghĩa việc người đấy sẽ trở nên tài giỏi, nhưng chí ít nó khiến anh ta có chút hiểu biết, tiềm năng hơn những người khác. Còn để tiêu hóa những thứ mình đã tìm hiểu thành kỹ năng, thì đấy là cả một sự tính toán, kiên trì, liểu lĩnh và đôi khi cần kèm theo cả những may mắn nữa.

Đến giờ, khi gõ những dòng cuối cùng này, tôi thực sự nhớ ngày xưa, khi luôn cảm thấy vui vẻ vì mỗi lần ra chơi, sẽ chạy đến chỗ đứa con gái mình thích, đánh nó một cái – để lúc vào học lại ngồi cười một mình, bị lũ bạn tưởng lên cơn điên. Rồi cả những lúc tới nơi đông người, tìm đến một cô gái lạ, nói chuyện với nhau như thể cả hai đã quen từ lâu lắm rồi.

Trong công việc, con người ta dễ đề phòng nhau vì sợ kẻ khác chiếm mất lợi ích của mình. Tôi cũng vậy. Nhưng với phụ nữ và các mối quan hệ, tôi tìm đến họ để có cảm giác hưng phấn, phục vụ cái tôi muốn chứng tỏ và thỏa mãn nhu cầu kết nối của bản thân.

Còn bây giờ, với áp lực từ nhiều phía, tôi chẳng bận tâm nhiều đến những thú vui ấy.

Nếu ngày trước, có thể khiến một người con gái vừa mới quen nhắn tin với mình đến tận 3h sáng vẫn chưa muốn đi ngủ; thì hiện tại, tôi thường tắt điện thoại từ sớm, vì còn một ngày dài đang đợi phía trước.

Cũng vì thế, tôi quen dần với lối sống mới: Làm theo những việc mình tin là đúng, không cố gắng làm hài lòng bất kỳ ai, không bỏ ra nhiều thời gian hay công sức cho phụ nữ. Điều tôi làm là thể hiện con người thật, và cái điên của mình. Người con gái nào chịu được, tự khắc sẽ ở lại.

Tôi thích viết, và từng viết rất nhiều. Một lần diễn đàn được xây dựng lại, tôi khá bất ngờ khi thấy những bài viết cũ của mình được người khác đăng tải(kể cả những bài viết từ nick clone). Đọc lướt qua chúng, nhiều chỗ cảm thấy buồn cười thật. Sao ngày xưa mình có thể trẻ con và ngông như thế, rồi lại tự thấy xấu hổ với bản thân thêm phần nào.

Có những luận điểm tôi từng nói chắc nịch trong các bài viết, thì giờ đây, chúng chỉ là một góc nhìn đơn lẻ, một lời nhận xét cứng nhắc, phiến diện của kẻ còn nhìn đời bằng nửa con mắt.

Không biết liệu tương lai, khi đọc lại bài viết này, tôi có thấy điều tương tự không nữa. Nhưng hiện giờ, tôi thật sự hài lòng về những gì mình đổ vào nó từng ngày một. Đấy là thành quả của việc dập dập xóa xóa không biết bao nhiêu lần từng câu từng chữ cho đến khi cảm thấy được mới thôi. Chúng đơn thuần là lời chia sẻ về cuộc sống, là những mảnh suy nghĩ rời rạc chắp vá lại nhau trong thời gian qua, không phải lời giáo huấn cho ai cả. Nó hoàn toàn là sản phẩm từ ham muốn, sở thích viết lách của một kẻ lập dị đang cố sống như người bình thường - không gì khác.

Những dòng trên, không chỉ là lời kể về đời mình, mà còn là những câu tâm sự rất thật lòng tôi muốn chia sẻ: một cách chân thật nhất, và hoàn thành nó vào đúng sinh nhật mình.

Tôi viết, về những cảm xúc mãnh liệt một thời, và dành tặng nó cho những người con gái từng đi ngang đời mình.

Tái bút: 

Lời cuối cùng: Cảm ơn những ai đã dành thời gian quý giá của mình, đọc hết những dòng tâm sự kể trên.


Alpha Art
Kira

Hành Trình Đến Với KOTF 2017 Của JCI Central SaiGon (P1)

Đã có ai tự hỏi rằng rốt cuộc suốt cuộc đời chúng ta đang sống và tồn tại vì điều gì? 

Có những người trả lời rằng vì ''hạnh phúc'', vì ''thành công'', vì tiền bạc vật chất, hoặc có những thứ nhỏ nhoi như là được ở mãi bên cạnh cùng gia đình... Và có những người vẫn còn đang loay hoay để đi tìm câu trả lời cho chính bản thân mình - như tôi!
Top300 KOTF 2017

Vì thế nên tôi phải tiếp tục ghi dấu những bước chân trên chặng hành trình cuộc đời của mình bằng việc vứt bỏ hết những cái áo đang khoác ra, bước vào một cuộc chơi và thử sức bản thân cùng với KOTF 2017 của JCI Central SaiGon để đi tìm những lời giải cho chính mình!

Và hành trình đó bắt đầu...

Vòng loại Social Media KOTF 2017

Vượt qua vòng loại với thứ hạng 90 để bước vòng 3 ngày Training Top 300 với các diễn giả rất nổi tiếng của Việt Nam. Điều bất ngờ đầu tiên đó chính là năng lượng của các bạn quá nhiều. Đã lâu lắm rồi mới có thể cảm nhận được những năng lượng từ sự khao khát bứt phá để tạo động lực chiến đấu suốt mấy ngày trời.

Câu nói cảm nhận đầu tiên về những bài học đó chính là "Tôi là lời nói của tôi". Câu nói này dạy chúng ta phải luôn có CHỮ TÍN. Đó là điều quan trọng nhất của con người! Người ta sẽ đánh giá bản thân bạn bằng cách nhìn nhận cách bạn đối xử với một con người, một sự việc, một công việc. Vậy nên với bất cứ những thứ nhỏ nhặt nào chúng ta đều phải làm với chữ TÂM và đảm bảo bằng chữ TÍN. Và đó cũng là điều căn bản nhất của một nhà lãnh đạo mà chúng ta đã được học từ những bài học về Leadership của anh Tạ Minh Tuấn.


Khi chúng ta đã xây dựng được từ trong suy nghĩ TÂM TÍN thì nhà lãnh đạo cần nhất đó chính là sự ảnh hưởng. Và để làm được những điều này thì thì ngay bản thân phải có sự định hướng rõ ràng, có mục tiêu phát triển cho đội nhóm. Phải biết cách tập hợp và phát triển con người. Và sau đó phải truyền động lực, cảm hứng cho những con người đó tự phát triển và đam mê với công việc của mình.

Có 2 case study rất đáng nhớ tại buổi training của anh TMT.

Bài tập đầu tiên là "tìm kho báu": Trong 3 phút phải hoàn thành nhiệm vụ là đưa tất cả những thứ gì đó có trong "kho báu" lên bảng. Khoảng 200 con người ùa lên sân khấu. 1 đám đông hỗn loạn => Fail
- Thời gian rút lại còn 2 phút. Chỉ còn khoảng 100 con người ùa lên sân khấu, vẫn là 1 đám đông hỗn loạn => Fail

- Lần thứ 3 thời gian chỉ còn 1 phút. Khi đó tôi đã chủ động chạy ra lấy cái Micro của anh TMT để nói với các bạn rằng "Hãy nghe kĩ lại nhiệm vụ và làm đúng theo nó". Nhiệm vụ chỉ là đặt tất cả những thứ đó lên bảng thôi!
Ở đây chúng ta học được rằng. Khi 1 đám đông hỗn loạn không có người đứng ra để chỉ đường và tập trung mọi người vào mục tiêu thì đám đông đó chỉ là 1 nhóm người, chứ không phải là 1 tập thể, không giải quyết được vấn đề chung của tập thể! Vì vậy, Leadership thể hiện rõ nhất ở lúc này. Và cũng ở case này tôi nhận ra rằng bản thân vẫn quá kém về việc tạo tầm ảnh hưởng với đám đông, vì khi tôi nói chẳng nhiều người nghe! *Cười*

Bài tập thứ 2 là "di chuyển vòng tròn": Game này bản thân đã từng thực hiện và training cho các bạn rất nhiều lần, nhưng với 1 tập thể nhỏ. Khi vòng tròn 300 con người thì đó là 1 điều rất khó khăn. Rất bất ngờ với bạn Hoàng Trọng Ngọc khi đó đã đứng lên để lãnh đạo cả tập thể làm được điều không tưởng này! 
Phân tích kỹ hơn 1 chút về từng giai đoạn khi bạn Ngọc thực hiện do chính bạn Ngọc chia sẻ! 
- Ban đầu tập thể rối nùi và không có hướng giải quyết, bạn là người đầu tiên đứng lên để giải quyết vấn đề này. Khi đó phong cách lãnh đạo bắt đầu xuất hiện. 
- Vậy nhưng để 1 đám đông 300 con người cùng nghe theo 1 khẩu hiệu thì rất khó, bạn đã phải thuyết phục, đưa ra mục tiêu và cách giải quyết vấn đề. Đó là kỹ năng vô cùng quan trọng của lãnh đạo. 
- Trong lúc thực hiện thì có lúc thành viên vô cùng nản và họ buông tay ra vì vẫn chưa thể giải quyết vấn đề. Nhưng Leader khi đó đã động viên mọi người bằng những câu nói "Cố lên, chúng ta sẽ làm được mà" "Một chút nữa thôi...". . . Đó là 1 trong 7 style leadership bạn đã áp dụng rất tốt. Truyền được động lực và cảm hứng cho thành viên. 
- Có lúc tưởng chừng như bế tắc, nhưng vẫn đi đến mục tiêu cuối cùng. Đó là phải làm bằng được. Tập trung mục tiêu cũng là 1 bài học lớn ở đây! 
Một case study có quá nhiều bài học. Xin cảm ơn và chúc mừng bạn Ngọc đã xứng đáng là người tỏa sáng nhất của TOP 300. 
Tôi may mắn khi đã 1 phần nào đó "tỏa sáng" vào đúng thời điểm. Cảm giác mà trước giờ tôi chưa từng có, cảm giác mà nhiều người không làm được mà mình lại có thể hoàn thiện nó. Thật là vi diệu...! - Hoàng Trọng Ngọc
Qua những thử thách vừa rồi thấy được rõ rệt điểm mạnh và điểm yếu của mình ở đâu. Vì vậy hãy chú ý:
Điểm yếu ngoài vùng điểm mạnh => Bổ sung
Điểm yếu trong vùng điểm mạnh => Khắc phục
Trong giai đoạn đầu của Khởi nghiệp, việc khắc phục điểm yếu trong vùng điểm mạnh là bí mật của thành công!

Tiếp tục những hành trình đi tìm chính tôi, đó chính là tìm về tình yêu thương, cuộc sống, hiểu rõ những giá trị của bản thân...
Thật may mắn khi chúng tôi được nghe một ông thầy đã quá 70 tuổi ngồi moi móc chia sẻ hết những năm tháng cuộc đời cho của mình cho các bạn. Tôi đã từng nghe một câu rằng "Cuốn sách có giá trị nhất đó chính là cuộc đời bạn". Khi ở một ngưỡng có quá đủ mọi thứ rồi, họ sẽ luôn tìm cách để lại những thứ giá trị cho cuộc đời. Và thứ giá trị nhất là bài học, là trải nghiệm, là những đạo đức về đối nhân xử thế... Đến đây, tôi đã dần khám phá ra điều mong muốn thực sự khi chúng ta sống và tồn tại là gì rồi bạn ạ!
Có thể nói cả cuộc đời tôi phải tiến lên từng nửa bước một.
Tôi luôn tâm niệm phải cố gắng và cố gắng hết sức, không được nản lòng.
Xã hội luôn cần người có khả năng. Người ta có thể ghen tức, đạp đổ... nhưng cuối cùng những người không ngừng cố gắng chắc chắn sẽ có chỗ đứng xứng đáng trong xã hội. Các bạn trẻ hãy tin vào điều đó.
Khái niệm “tuổi trẻ”, “tuổi già”... chỉ có tính tương đối. Tôi luôn cảm nhận mình như một người đàn ông 38 tuổi, vừa có sự từng trải cần thiết nhưng máu làm việc vẫn cuồn cuộn bên trong.
Tôi không băn khoăn về chuyện tuổi tác mà thường nghĩ về việc mình còn cống hiến được gì cho xã hội? Nếu một ngày nào đó không còn ai liên lạc công việc nữa, có lẽ cuộc sống của tôi lúc đó sẽ rất trống rỗng, vô vị. Tôi muốn sống một cuộc sống thật sự để không bao giờ phải hối tiếc.
GS. Phan Văn Trường

 
Đó là những bài học tôi học được từ thầy, vẫn là xuất phát từ chữ TÂM, làm bất cứ điều gì bằng cái tâm và sự quyết tâm đạt được mục tiêu. 

Những thứ chúng ta đang có được tạo ra từ vô vàn những thứ khác! 

Có khi nào bạn dám chắc rằng bạn đã hiểu rõ bản thân hay chưa? Vậy nên những thứ tôi vừa nói bên trên, những case study, những bài học được rút ra bạn có vận dụng được hay không thì trước tiên bạn phải biết bạn là ai? Điểm yếu và điểm mạnh của bạn như thế nào? Và chỉ có bạn mới có thể trả lời được cho chính bạn mà thôi! 

Khi bạn đã hiểu rõ giá trị tính cách của mình thì hãy tập cách đóng 1 vai của người bạn mình để hiểu lý do tại sao trong trường hợp bạn mình lại có suy nghĩ hành động như vậy mà mình lại không thế! 
Và đó chính là những điều kì diệu của DISC mà tôi nhận ra được từ những chia sẻ của anh Trần Bằng Việt.


Từ những bài học này rút ra được từ DISC, hi vọng rằng bạn sẽ biết cách ứng xử với đồng đội, với những người thân yêu của mình trong cuộc sống. Sẽ biết cách trả lời câu hỏi "Tại sao nó như vậy?" 

Cái hành trình đi tìm những thứ xa xôi của tôi nó thật là phức tạp và có quá nhiều thứ tôi nhìn ở các góc cạnh ra phải không? Nhưng khi bạn càng đi sâu vào chính mình thì bạn sẽ càng hiểu được mình và cả thế giới đó!

Tôi nhận được chia sẻ đó là: "Con người sinh ra là để lại dấu chân trên cuộc đời và dấu ấn trong tim người khác" 

Có lẽ sau tất cả thì tôi đã chắc chắn hơn được về câu hỏi của bản thân!
Còn bạn thì sao?

Đó là những cảm nhận, bài học về những thứ tôi đã quan sát được. Với một góc nhìn chưa quá nhiều chiều sâu, nhưng hi vọng những thực tế này sẽ giúp các bạn 1 phần nào đó trong công việc và cuộc sống.

Huy đang tiếp tục gõ gõ tiếp phần 2 đây. Các bạn nhớ theo dõi và kết nối với Huy nhé <3

Yêu các bạn rất nhiều!
______

Phần này là một góc nhỏ cho cảm xúc dành cho Team 22:


3 ngày tại TOP 300 cũng có rất rất nhiều cảm xúc. Cảm xúc từ việc hình thành đội nhóm, phát triển đội nhóm (Team Development), từ những tình cảm giữa đồng đội, tinh thần đội nhóm khi quyết tâm làm một việc chung. (Team spirit) 

Cái cảm giác hạnh phúc là khi ngồi quây quần ăn cùng nhau hộp cơm rồi lại lật đật tiếp tục công việc dang dở. Cái lúc chúng tôi cứ phải vỗ vai nhau bảo cố lên thật nhiều. Hay là cái khi con bé Lan, bé Ngọc mất bình tĩnh khi lên present dự án thì mới cảm nhận rằng tinh thần đội nhóm là thứ quan trọng nhất để vượt lên tất cả.
Cái thời gian tôi thức trắng đêm để hoàn thành cái video chung của cả nhóm nó cũng không hề có khó khăn gì. Nhưng khi biết mình được vào TOP 50 và những bạn còn lại cũng vô cùng xứng đáng thì lúc đó có một chút nghẹn lòng!
Nhưng dù sao Team 22 - YOLO - You Can - Các bạn có thể mà, có thể làm được nhiều thứ hơn nữa mà khi mà cùng nhau phải không?
Giọt nước mắt của các bạn khi biết mình vô TOP 5 xuất sắc nhất trong 30 đội tham dự cũng đủ để tôi thấy vui lòng hơn rất nhiều rồi :) 
Giọt nước mắt


Khoảnh khắc vui chơi


Quang Huy
15/9/2017

Những cảm nhận về quyển sách Ta có bi quan không của tác giả Khải Đơn

Chào bạn, 
Cuối tuần của bạn thế nào nhỉ? Hôm nay thời tiết Đà Lạt khá lạnh và mưa dầm suốt cả ngày nên tâm trạng của Quang Huy cũng bừa bộn không kém!
Dạo này quá nhiều thứ lộn xộn và thay đổi trong thời điểm hiện tại, ở cái thời điểm chông chênh của tuổi trẻ ở những ngã rẽ của cuộc đời. Lại tự hỏi Ta có bi quan không? Cũng đã rất nhiều lần bản thân tôi đã từng suy nghĩ, từng chia sẻ, từng viết về những câu chuyện của tuổi trẻ này, những câu chuyện tôi được chứng kiến và trải nghiệm qua mỗi ngày về những cung bậc cảm xúc của những-con-người-trẻ. Và tôi tin chắc rằng, tôi và bạn những con người của tuổi trẻ đang đầy mơ mộng và khát khao "sẽ có những vết thương cào xước năm tháng hồn nhiên của mình, Vấp ngã giữa công việc đầy biến động, đập vỡ tình yêu trong bàn tay. Hãy đơn giản một ngày gục ngã vì tổn thương tràn ứa những gì ta có thể chịu đựng."

Trong bài này tôi sẽ không chia sẻ về những câu chuyện của bản thân, mà sẽ cảm nhận từ những mẩu chuyện tản văn vô cùng chân thực trong tản văn Ta có bi quan không? của tác giả Khải Đơn
Ta có bi quan không? - Khải Đơn
Đây là quyển sách thứ 3 của nhà văn Khải Đơn, được các bạn trẻ đón nhận rất nhiệt tình. Trong quyển sách này đã viết về những điều rất thú vị khi nhà văn sống trong những năm tháng tuổi trẻ của mình. Các câu chuyện xoay quanh "động chạm" đến khá nhiều khía cạnh của đời sống mà nhân vật chính là tuổi trẻ và cộng đồng. Chủ đề chính của cuốn sách là tuổi trẻ và muôn vàn vấn đề. mà mỗi người đã-đang-sẽ phải đối mặt trong quá trình trưởng thành.

Trong quyển sách Ta có bi quan không? được chia làm 4 chương: Tuổi trẻ lem luốc, Chấn thương, Chúng ta có rất nhiều thời gian, Rời khỏi ốc đảo an toàn. Mỗi chương là những câu chuyện theo mạch flow giống như từng mốc thời gian mà tuổi trẻ chúng ta phải trải qua vậy. Đó có thể là những tổn thương đến từ một người thân, một nỗi sợ hãi khi thất bại, nhiều khi đó lại là những kí ức về một tình yêu tan vỡ... Rồi khi ta nhận ra những thứ tổn thương vụn vặt đó làm ta lớn hơn thì mới thấy thời gian cho tuổi trẻ sẽ không còn quá nhiều để mơ mộng, để sợ hãi và nó thôi thúc ta phải mau chóng rời khỏi những vụn vặt đó để vượt lên tới những ánh sáng phía trước của cuộc đời.



Có một chủ đề rất đáng để bàn luận trong quyển sách đó là chúng ta có thật sự "chết" ở tuổi 25?
Tuổi trẻ lem luốc không chọn lựa hay chọn lựa sai lầm rồi đến những giấc mơ đầu tiên. Và rồi chợt nhận ra đó là những ảo tượng dại dột. Và rồi lại đắm chìm vào những hoang mang mỗi ngày, những ngày tháng rong ruổi mà lại không biết làm gì. Mà cứ trì hoãn, thảnh thơi rồi tự bảo rằng ta có rất nhiều thời gian mà? Đó! Có phải ta sẽ đánh mất rất nhiều thứ khi cứ mãi vô tư như vậy không? 


Những người trẻ ngày nay sống bởi những ánh nhìn của người khác, sống vì những kì vọng của gia đình và sống theo những quyết định của bố mẹ. Chúng ta đang dần “chết” khi mới đôi mươi vì người khác. Đứng trước nhiều lựa chọn để quyết định tương lai phía trước, một số bạn trẻ không biết được mình thích gì, một số khác thì xác định được đam mê của mình nhưng chỉ một số ít trong số họ dám lựa chọn theo đuổi điều đó.Nhiều bạn trẻ “cố sống cố chết” để đậu vào trường đại học. Tuy nhiên, khi hỏi tại sao lại lựa chọn ngôi trường ấy thì họ lại trả lời rất hồn nhiên rằng: vì ngành ấy dễ xin việc, vì sẽ kiếm được nhiều tiền, vì đây là trường mẹ em thích hay vì đây là ngôi trường mơ ước của bố em ngày xưa. Chẳng hiểu từ bao giờ, những người trẻ trở thành người đi thực hiện những mong muốn còn dang dở của các bậc phụ huynh và bỏ mặc đam mê của chính mình.  
Mọi người lựa chọn việc học không phải vì mong muốn tìm kiếm tri thức mà là vì được dạy rằng “học giỏi mới kiếm được nhiều tiền”. Những ước mơ, những khát vọng cháy bỏng cuối cùng bị níu chân lại bởi gánh nặng kiếm tiền.Nhiều bạn trẻ dành cả thanh xuân của mình để theo đuổi thứ mà bố mẹ muốn và cố gắng để bố mẹ vui lòng. Cuối cùng khi tuổi trẻ đã trôi qua thật nhanh, sự lăn xả và dũng cảm của tuổi trẻ đã cạn kiêt, chúng ta cảm thấy mình đã lựa chọn sai, cảm thấy không hạnh phúc với cuộc sống hiện tại nhưng lại không dám buông bỏ, làm lại từ đầu. Trước năm 25 tuổi, người trẻ điên cuồng học hành để tốt nghiệp, điên cuồng tìm việc để kiếm thật nhiều tiền và sau đó là nhanh chóng tìm một người bước chân vào cánh cổng hôn nhân. Nếu không thể hoàn thành những điều đó khi đã bước qua tuổi 25 thì bị đánh giá là thất bại, bấp bênh và vô định. Nhưng nếu hoàn thành hết tất cả những việc đó thì từ năm 25 tuổi đến khi già nua, chúng ta sẽ theo đuổi mục tiêu nào cho cuộc sống của mình?  
Không chỉ người trẻ tự giết chết chính mình ở tuổi 25, một xã hội kì thị với những tiếng bàn tán vào ra, một cộng đồng sợ hãi những người khác tài giỏi hơn mình, những người đồng nghiệp đàn anh đàn chị sợ hãi lớp trẻ năng động hơn… cũng góp phần bóp chết lý tưởng sống tốt đẹp của giới trẻ. Tác giả Khải Đơn kể cho độc giả nghe về câu chuyện của những thanh niên mới ra trường – họ không có gì ngoài nhiệt huyết và đam mê.Người trẻ đem tất cả những mong mỏi và mơ ước của mình vào môi trường làm việc mới. Nhưng dù họ cố gắng đến đâu cũng bị tất cả đồng nghiệp quay lưng. Chuyện ma cũ hành hạ ma mới, người có kinh nghiệm chê bai “lũ người mới chẳng biết cái gì”… là chuyện quá bình thường. Người trẻ muốn có cơ hội phát triển thì phải có tiền, có chỗ dựa hoặc tìm được một vị tiền bối có cảm tình đồng ý dẫn dắt mình. Tại sao xã hội lại khắc nghiệt với người trẻ như vậy?  
Có rất nhiều nguyên nhân dẫn đến câu chuyện này: vì sự ích kỷ trong lòng mỗi người, vì sợ người mới sẽ hơn mình, vì muốn thị uy hay đơn giản chỉ là vì ngày xưa mình cũng thế thì giờ chúng nó cũng phải thế… Dù là nguyên nhân gì thì nó cũng đang giết chết nhiệt huyết thanh xuân của người trẻ. Họ cố gắng hết sức mình nhưng thất bại vẫn hoàn thất bại. Họ tự ti và dần dần nghi ngờ năng lực của chính mình.Cuối cùng, đam mê dần tắt, họ chỉ còn tồn tại và đối xử với những người khác như mình đã từng phải chịu. Vòng tròn oan nghiệt đó sẽ lặp lại và kéo dài mãi không ngừng.
Cuộc sống của mỗi người là do bản thân người đó quyết định. Nếu không sống vì chính mình, không tự làm chủ cuộc đời mình, không biết tự đối mặt với sự thất bại… bạn cũng sẽ “chết” ở tuổi 25. Trước 25 tuổi là khoảng thời gian bạn có nhiều mơ ước, có sức khỏe tốt, có nhiệt huyết và có dũng khí nhất. Bạn dám lao vào thử những thứ dù bạn biết rằng có thể thất bại. Dù cuộc đời có quăng quật bao nhiêu lần thì bạn vẫn đủ khả năng để bật đứng dậy ngay lập tức.
Lúc đó bạn không dám thử những gì bạn muốn thì sau 25 tuổi bạn cũng không còn đủ dũng cảm để lần đầu tiên bắt đầu một cái gì đó của mình. Bạn sẽ sống cuộc đời theo mong ước của người khác, theo cái nhìn của xã hội, theo con đường đã có sẵn của tất ca mọi người. Bạn không còn sống cuộc đời của mình nữa mà trở thành một khúc gỗ mặc kệ dòng nước cuốn trôi. Nếu không thể làm chủ cuộc đời mình, không thể sống cuộc sống của mình thì đó có còn được xem là sống không?
Và điều còn lại sau khi gấp trang sách cuối cùng sẽ là những day dứt: ngành giáo dục bị xoay trong quỹ đạo của tiền và đâu đó có những trường đại học cũng quên mất nhiệm vụ của nó; giới trẻ phá thai; những ảo tưởng kiểu “cứ sai đi vì cuộc đời cho phép”; hành động thế nào khi đang lạc lối trước cuộc đời...

Vội suy ngẫm về những câu chuyện của bản thân, Quang Huy cũng tin chắc rằng tôi và bạn sẽ phải có đôi lần gặp những giai đoạn như vậy trong cuộc sống. Quan trọng bạn chọn cách rời khỏi ốc đảo như thế nào? Có những lúc tôi hay nói với bạn bè rằng: "Thời gian này đời nó đập tao tơi tả". Có những khoảng thời gian trốn mất cả thế giới vì không biết vượt qua những khó khăn ra sao. Nhưng bạn à! Chắc chắn rằng mọi thứ bạn đang tưởng tượng rằng nó quá khủng khiếp thì khi đối mặt nó sẽ không khủng khiếp như bạn nghĩ đâu nếu ngay từ bây giờ bạn hãy chuẩn bị cho mình những hành trang thật đầy đủ, những chọn lựa thật an toàn. Tôi tin chắc rằng bạn sẽ mạnh mẽ hơn rất nhiều để đối mặt với vô vàn khó khăn phía trước.

Cảm ơn thằng bạn Huy Chính đã tài trợ quyển sách Ta có bi quan không? 
Bonus thêm bài nhạc nền:

Bạn và tôi có thể không quen nhau nhưng được chia sẻ những câu chuyện hàng ngày, những khó khăn trong cuộc sống hay những kinh nghiệm kiến thức cùng nhau đó là những điều tuyệt vời nhất.
Ở đây, Quang Huy là bạn của bạn!


22:00 - 16/7/2017

Tiền bạc là nguồn tiếp sức cho những thành công đam mê và ước mơ?

Tiền bạc là nguồn tiếp sức cho những thành công đam mê và ước mơ. Nhưng tiền bạc cũng có thể đổi lấy để mua hạnh phúc, quyền lực và lòng người!

Vậy khía cạnh nào của tiền bạc mà bạn muốn hướng đến?

Khi tôi còn là một đứa trẻ, tôi đã từng nghĩ rằng có tiền là sẽ có được hạnh phúc và một cuộc sống hoàn hảo. Tôi tự hứa với bản thân mình sau này dù có làm việc gì thì tôi cũng sẽ kiếm cho mình thật nhiều tiền để lấp đầy niềm đam mê tiền bạc của tôi. Và tôi đã tự cài đặt cho bản thân mình một suy nghĩ rằng điều quan trọng đối với sự nghiệp của tôi đơn giản chỉ là tiền.

Điều này tôi cũng nghĩ cũng xảy ra ở nhiều gia đình Việt Nam, nhất là hiện giờ trong giai đoạn nền kinh tế đang có dấu hiệu tồi tệ. Trong kinh nghiệm cuộc sống của tôi tiếp xúc với nhiều gia đình là bạn bè của ba mẹ tôi hoặc là những người bạn thân của tôi, đa số các bậc phụ huynh đều ép con mình chọn những chuyên ngành như bác sĩ, kỹ sư, luật sư hay kinh tế và gieo rắc vào đầu ý nghĩa của những người con rằng làm ngành a,b,c sẽ đẻ ra rất nhiều tiền vá lúc đó tha hồ mà sung sướng. Không trách được bậc làm cha mẹ vì họ cũng vì muốn tốt cho con của mình. Không cha mẹ nào mà lại không thương con. Nhưng có lẽ họ vẫn không hiểu được rằng việc chọn ngành là cả một vấn đề mà trong đó tiền bạc chỉ là một nhân tố nhỏ.

Sinh nhật Strong Chaper - BNI


Bản thân tiền bạc cũng là một con dao hai lưỡi. Có người họ kiếm tiền bằng chính công sức và khả năng của họ thì đồng tiền mà họ kiếm ra vô cùng giá trị. Họ nhận thức được rằng những đồng tiền mình kiếm ra là đồng tiền "sạch" và không hề thấy áy náy khi tiêu những đồng tiền ấy. Nhưng cũng có người thấy tiền bạc là nguồn sống vô tận của họ. Họ không từ mọi thủ đoạn để có được nó. Đồng nghiệp trong công ty thì triệt lẫn nhau để được thăng chức. Bác sĩ thì nhận tiền đút lót của bệnh nhân sau đó mới chữa bệnh. Các công viên chức nhà nước thì nhận tiền hối lộ và nịnh hót cấp trên. Dần dần tất cả những hành động này đều khiến con người chúng ta trở thành nô lệ của đồng tiến. Hay nói cách khác tiền đã kiểm soát chúng ta. Như vậy đồng tiền chính là mầm mống của tội lỗi.
Mọi tội lỗi do con người gây ra chính là do cách định hướng tiền bạc đáng giá mọi thứ trong cuộc sống. Khi bạn kiếm được nhiều tiền và là một tỷ phú nhưng trong cuộc sống hằng ngày bạn phải đối mắt với sự công kích và trả thù từ bao nhiêu kẻ khác và mang nỗi lo sợ mình có thể bị hạ bệ bất cứ lúc nào, liệu lúc đó bạn có dám gọi đó là cuộc sống hạnh phúc không?

Tất cả là vì niềm đam mê của bạn

Mũi Dinh - 23.5.2017

Trong khi đó, niềm hạnh phúc đến từ những điều đơn giản và lớn lao hơn nhiều. Đó chính là niềm đam mê trong cuộc sống. Công việc luôn đòi hỏi niềm đam mê vì bạn sẽ phải dành gần hết quảng thời gian trong cuộc đời của mình để làm việc và đòi hỏi một sự công hiến và hy sinh rất lớn lao. Do vậy, bạn phải yêu thích công việc mà bạn làm và xem đó như là niềm đam mê của bạn.
Khi bạn không thể theo đuổi niềm đam mê của chính mình, cuộc sông sẽ trở nên khác nghiệt với bạn. Bạn sẽ phải thất bại hàng trăm thậm chí là hàng trăm lần. Bạn sẽ liên tiếm phạm sai lầm. Những điều này sẽ làm bạn nản chí và dễ dàng từ bỏ tất cả.

Nếu bạn không lựa chọn công việc vì đam mê của mình, chắc chắn bạn sẽ thấy hối tiếc về sau. Thậm chí dù cho có thành công đi nữa, thì cuộc sống mà bạn sống không hoàn toàn nằm trong mong muốn của bạn.

Cuộc sống là quá ngắn ngủi



Cuộc sống quá nắng ngủi. Hãy cố gắng làm những gì mà bạn thật sự yếu thích. Hãy tận hưởng cuộc sống bằng cách mà bạn muốn nhất. Nếu bạn có thể làm được những gì mình yêu thích, thì bạn đã tiết kiệm cho chính mình cả khối thời gian. Hãy tự tạo cho mình những trải nghiệm quý báu.
Nếu bạn tin rằng bạn được sinh ra là để trở thành tay trượt tuyết cừ khôi hay là một bậc vĩ nhân nào đó, hãy ra ngoài, tận hưởng cuộc sống và không ngừng trang bị cho mình những trải nghiệm tuyệt vời. Câu trả lời luôn nằm trong cuộc sống của bạn. Nếu bạn có thời gian để đọc bài viết này thì chắc chắn bạn sẽ có thời gian để tìm kiếm niềm đam mê của chính mình.
Khi mà bạn đã tìm thấy được niềm đam mê của chính mình rồi thì hãy đi theo niềm đam mê ấy. Làm những gì mà bạn yêu thích. Tiền bạc không bao giờ là thước đo cho sự thành công hết. Nếu bạn xem tiền bạc là mục tiêu sống của mình thì bạn sẽ không bao giờ có đủ tiền như ban mong muốn hết. Thước đo cho sự thành công của bạn sẽ ngày một tăng cao. Cuộc sống không chỉ là về kiếm tiền. Sự thành công đến từ đam mê sẽ rất quý giá hơn gấp nhiều lần so với thành công bắt nguồn từ tiền bạc.

Nuôi dưỡng niềm đam mê của chính mình 


Hãy biến tất cả niềm đam mê của bạn thành mục tiêu lớn lao trong cuộc sống của chính mình. Mọi quyết định mà bạn đưa ra nhằm để làm cho niềm đam mê của bạn trở nên mãnh liệt hơn. Đừng để công việc quyết định niềm đam mê của bạn. Hãy để niềm đam mê của chính mình làm chủ những gì mình làm. Khi bạn làm công việc gì thì hãy yêu thích công việc đó trước. Bạn cần phải biết rằng công việc của mình làm phải tương xứng với tài năng và tính cách của chính bản thân mình.


P/s: Bài này mình viết từ trải nghiệm của chính bản thân mình. Mình nhớ khi mình bắt đầu suy nghĩ về suy nghĩ của mình, mình đã đắn đo suy nghĩ rất nhiều lần. Liệu ngành này có hợp với niềm đam mê của mình không? Liệu nó có đưa mình đến thành công không. Khi đó mình cũng thấy nhiều sai lầm trong việc chọn ngành từ các gia đình của bạn bè mình. Tất cả đều quá chú trọng vào chuyện tiền bạc mà đánh mất các giá trị khác trong cuộc sống. Lần tới mình sẽ viết thêm bài làm thế nào để tìm thấy niềm cảm hứng trong công việc của bạn.

_____

- Alpha Art -