Hot!

Bài viết mới nhất

Chúc các bạn một ngày vui vẻ!
Hiển thị các bài đăng có nhãn Bạn bè. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Bạn bè. Hiển thị tất cả bài đăng

Để dành tặng các Bros

Một người đàn ông sống trên đời, bên cạnh bản thân và gia đình, một điều quan trọng cần phải có là những người anh em. Bài viết này xin được viết về các bros, để dành tặng các bros.

Bros xuất hiện thế nào?
Người ta thường nói, anh em khác bạn bè ở chỗ bạn bè có thể chọn được còn anh em thì không. Quả thực đúng như vậy, những bros thân thiết nhất thường chỉ là những người bạn bình thường xã giao bỗng trở nên đặc biệt gần gũi với nhau một cách tình cờ. Thường thì chỉ qua những cuộc vui hay làm ăn hợp tác, người ta có thể kết bạn nhưng khó có thể thực sự thành các bros. Chất xúc tác của nó đến từ sự bao bọc giúp đỡ khi gặp khó khăn trong cuộc sống, và qua đó trở thành những người đàn ông bên cạnh nhau đến suốt đời.
Bros sẽ làm những gì cho nhau?
Trong mỗi cuộc chơi bạn có thể thoải mái buông xuôi tất cả để đắm mình vào niềm vui vì luôn biết rằng sẽ có những người anh em bên cạnh khiêng mình về tận nhà dù bản thân có thể còn không nhớ nhà mình ở đâu. Khi bạn đang mải mê tán gẫu với cô gái xinh đẹp nhiệt tình cười khúc khích với mỗi câu bạn nói thì người bro bên cạnh đang chịu đựng ngồi nghe người bạn đồ sộ gần một tạ huyên thuyên về tình yêu với thức ăn và đồ ngọt. Bros cũng sẽ là người bên cạnh uống bia và lắng nghe khi bạn trải qua một cuộc chia tay đau lòng mà không biết phải tìm đến ai để tâm sự. Bros có thể không phải những người bạn thường gặp nhất, nhưng là những người luôn quan tâm đến nhau và sẵn sàng giúp đỡ bạn khi cần.
Con người ta thường khi trưởng thành hơn và va chạm nhiều sẽ không còn có thể sẵn sàng hy sinh lợi ích của mình vì một người khác, nhưng những người anh em chân chính là ngoại lệ cho quy luật này. Điều đấy nẩy sinh từ niềm tin rằng người kia sẽ vì mình mà làm điều tương tự khi đòi hỏi, cũng như một cách đóng bảo hiểm cho lúc khó khăn, nhưng không phải trả bằng tiền bạc mà dựa vào tình thân.
Bros không phải là …
Lý do để ỷ lại. Mỗi người đàn ông trên đời đều có trách nhiệm cho cuộc sống và thành công của chính bản thân mình. Nhìn những người bạn thân nhất của mình trở nên giàu có không phải có nghĩa bạn nghiễm nhiên đóng góp ít hơn trong mỗi cuộc vui. Sự giúp đỡ nhau sẽ đến từ lòng tốt và tự nguyện, nhưng nó đòi hỏi sự cố gắng chứ không thể chỉ dựa vào bạn bè để thành công hơn. Bros cho, chứ không đòi hỏi.
Trách nhiệm giữa các bros

Trở thành bros là một điều linh thiêng, nên bên cạnh đó cũng kèm theo những trách nhiệm không hề nhỏ. Một bro không bao giờ nên khoanh tay đứng nhìn khi thấy một bro khác đang gặp phải khó khăn, từ việc nhỏ như bị một cô gái quá cân theo đuổi, cho đến việc nghiêm trọng như dính vào rắc rối với pháp luật, nhưng hãy cùng mong rằng tình huống sau sau sẽ không xẩy ra. Trong tình huống này, dù không nhất thiết phải chia sẻ trách nhiệm, nhưng sự hỗ trợ để người anh em mình giảm bớt gánh nặng.



 Quang Huy












Câu chuyện của người em - người đồng nghiệp của tôi

“Em cũng là con người, cũng biết mệt khi trời nóng mà ngồi ngoài đường chờ khách, cũng biết sợ khi bị thằng nghiện ma túy xin đểu, cũng biết lạnh khi chạy những chuyến cuốc đêm. Em thấy có lỗi với bản thân lắm, nhưng nếu em không làm vậy thì sẽ có lỗi với 2 người nữa ở nhà. Sẽ dễ dàng hơn nếu em chỉ là 1 người con và 1 người anh, nhưng em phải làm nốt phần cha và chồng thay cho ba em, điều mà ổng không làm dc. Em không biết viết anh à, và cũng không có thời gian viết, trời mưa không chạy được em mới ngồi đây nhắn anh vài dòng thôi”.


Sài Gòn lại mưa, đâu đó đằng xa vẫn còn bóng dáng của nhiều người đang phải dầm giữa thời tiết này để kiếm những đồng tiền nuôi gia đình. Người bán hàng rong với chiếc áo mỏng tanh dường như họ đang phải gánh cả gia đình trên lưng. Những chú xe ôm với chiếc áo đã sờn vai vì sương gió. Mưa vẫn rơi, dường như tôi đang chạnh lòng và khóe mắt cay cay với dòng tin nhắn từ một đứa em.

Cuộc sống vốn dĩ là vậy, chẳng có ai có thể lựa chọn cho mình một cuộc sống tốt đẹp như trong mơ. Ai trong cuộc sống này cũng có một câu chuyện cuộc đời. Một năm trước, khi tôi gặp đứa em này, gọi tắt là nó. Nó là một thằng trầm tính ít nói, chẳng mấy khi quan tâm đến ai khác. Đối với tôi, cũng chỉ như là những người bình thường khác. Rồi một ngày, có nghe một người bạn nói một chút về hoàn cảnh của nó, khi đó suy nghĩ rằng cũng vì vậy nên tính cách cũng khép kín một chút. Nhưng có một sự thay đổi rõ rệt, một năm qua cái thằng ít nói khép kín này nó dám mở miệng tranh luận và cãi lại mọi người. Và hôm nay, chia sẻ cái dòng cảm xúc đang dồn lại ở trong lòng. Điều này chứng tỏ rằng, ai cũng phải đối mặt với chính bản thân. Đối mặt với chính câu chuyện của mình và xây dựng nó nhiều màu sắc hơn.

Sài Gòn thì đang mưa, nó bảo với tôi rằng không sao cả. Nhưng tôi hiểu rằng có một cảm xúc không tên, có một nỗi buồn vô hình, nó vẫn luôn sống cùng ta. Nếu ta sẵn sàng dám đối diện và bước qua góc khuất đấy chắc hẳn sẽ trưởng thành hơn rất nhiều.

Tại sao khi nghe điều này bất chợt chạnh lòng? Cũng có một hoàn cảnh giống nhau đấy. “Sẽ dễ dàng hơn nếu em chỉ là 1 người con và 1 người anh…”. Nhưng ở đằng sau đó là cả một câu chuyện dài. Tôi đã từng rất tệ hại, chẳng thể nào dám đối diện với những điều này. Nhưng những mảng màu không phải do chính tay bạn tô thì làm sao mới cảm nhận hết được. Hãy cứ tiếp tục kể nên những câu chuyện của bạn đi. Cất giữ riêng nó cho bản thân. Để rồi nhìn lại, và tự tin nói với chính bản thân. “Tôi đã thay đổi vậy đó, tôi đã trưởng thành để làm những điều này”.

Hãy cứ tiếp tục với những công việc bạn đang làm. Hãy yêu bản thân, hãy yêu gia đình. Hãy cứ bước đi, đừng sợ!

Quang Huy
19:20
26/8/2016

Cuộc thi: Liên chi tôi toàn năng - SGU - 2016 - Tôi và những người đồng đội !

Chung kết cuộc thi Liên Chi Tôi Toàn Năng SGU - Khoa Điện Tử - Viễn Thông ĐH Sài Gòn

___________
Những chặng hành trình của chúng tôi. Cái điều làm bản thân tôi hạnh phúc nhất chẳng phải là kết quả chúng tôi nhận được, mà là tinh thần đội nhóm của chúng tôi xây dựng nên. Chúng tôi tự hào khi có một tập thể đoàn kết. Bản thân là một người lấy Team Building làm nền tảng nên càng ngày tôi càng hiểu rõ về giá trị đội nhóm, hiểu về Team Spirit nó quan trọng như thế nào trong một tập thể.
Có những đêm thức trắng cùng nhau làm việc, cùng nhau học bài, cùng nhau ngồi chia sẻ những câu chuyện. Có những ngày mệt đến nỗi không mở nổi mắt ra nữa nhưng về đến nhà chỉ kịp tắm xong rồi tại về với đồng đội để tiếp tục công việc và lăn ra ngủ khi nào không biết.
Những lời động viên "Làm được mà" - "Cố lên" - Những cái vỗ vai, những cái ôm khi đồng đội bước lên sân khấu. Vậy còn điều gì phải hối tiếc không chứ?
Tiết mục NẾU CHỈ CÒN MỘT NGÀY ĐỂ SỐNG chúng tôi xây dựng nên trong 2 ngày ngắn ngủi, tuy rằng chưa thể diễn xuất thật thành công những mục đích là truyền tải đến với một thông điệp chắc hẳn các bạn sẽ cảm nhận được!
Thời gian là thứ không bao giờ có thể quay trở lại. Chính bạn đã bỏ lỡ nhiều thứ vì nghĩ rằng mình còn nhiều thời gian phía trước. "Nếu còn một ngày để sống" không phải để hối thúc bạn cần phải làm những điều còn dang dở, không phải để bi quan mà để bạn trân trọng hơn mỗi ngày mình đang có.
Khi bạn đang có một tập thể, một đội nhóm, khi bạn đang có Hội sinh viên thì hãy lấy đó là nền tảng, lấy đó là niềm vui hàng ngày để tươi cười và tiếp tục công việc này! Đôi khi sẽ có những áp lực, những giọt nước mắt, những ngày không có thời gian để ăn cơm. Nhưng đó là những điều đáng trân trọng nhất! Đừng bao giờ nghĩ rằng áp lực khiến chúng ta từ bỏ, mà phải lấy áp lực làm động lực để phấn đấu cho bản thân và cho cả tập thể nhé!
Đây là những điều mà #TeamFET muốn nhắn gửi đến các đồng chí cán bộ Đoàn - Hội, nhắn gửi đến những bạn sinh viên và những người đồng đội yêu quý của chúng tôi! <3
Cuối cùng thì chúc mừng chương trình Liên chi tôi toàn năng - SGU đã diễn ra thành công tốt đẹp.
_____________
- Xin chúc mừng quán quân Liên chi hội sinh viên Tài chính - Kế toán: Như Huỳnh Nguyễn Phạm Hữu Phước
- Xin chúc mừng #TeamMO #TeamMANO <3
- Xin chúc mừng và cảm ơn các đồng chí: Huỳnh Ái Thy - Trịnh Thương - Vũ Nguyễn Minh Trí đã tổ chức 1 chương trình thành công - tỏa sáng :''>
- Xin cảm ơn các bạn BTC của chương trình nữa : Linh Ngô Thảo Vy
- Và đặc biệt nhất: Tập thể khoa ĐTVT, bí thư: Nguyen Myhau và các anh em luôn cổ vũ động viên tinh thần. Không quên con bé lùn Đàm Hồng Nhung luôn sát cánh cùng tụi anh <3
- Cảm ơn cô bé lễ tân: Thanh Ng góp phần giúp tiết mục tụi anh thành công hơn 😍
Và gửi những người đồng đội của tôi: Nguyễn Huy Chính - Đặng Duy Tuân - Nguyễn Xuân Dũng - Nguyễn Huỳnh Thủy Tiên - Lê Vương Gia Huân - Các bạn thật tuyệt vời <3



Ông SẾP điên rồ của tôi

Tôi gặp đại ca ấy vào mùa hè năm trước trong đợt tiếp sức mùa thi. Duyên cớ sao lại vào đội hình PUN toàn những người lầy lội vui tính. Đi đến đâu là ầm ĩ hết cả lên. Và ở đội hình đó có ông đội trưởng này gặp cái là ấn tượng rồi. Ngồi lê lết giữa sân chưa quen biết gì ai đã quát tháo mày tao các kiểu hết cả! Ấy vậy mà anh em thương nhau lắm. Có cái gì nặng nhọc cũng "để tao". Cãi nhau bao lần với ng khác vì cái "quyền lợi" của anh em. Là người luôn mồm to quát tháo, nhưng luôn luôn là người động tay làm việc đầu tiên. Lại còn cái tính bẩn bựa mở miệng ra là chửi bậy, ném dép, ăn mặc thì lôi thôi. Được cái anh em yêu thương nên chẳng bao giờ mà nói đc quá nhiều câu. Vì mở miệng ra là bị troll đến phát chửi. Đó là những kỉ niệm của hơn 1 năm qua mà tôi đọng lại đó! :">
1 năm sau anh em ít gặp nhau hơn nhiều. Ai cũng có công việc cả. Đại ca thì đã ra trường và đã có công việc ổn định. Mỗi lần gặp nhau câu đầu tiên lại là "mày khỏe không mày? Bữa nay chạy team building nhiều quá nhỉ? Mày làm gì thì làm lo giữ sức khỏe chứ không sau rồi ăn đủ". Rồi đấy, lại cười với nhau. Gặp nhau anh em khi nào cũng quấn quít, cứ ôm cái bụng bự của ông này.

Gặp lại nhau, và hơn 1 năm rồi thì cái hình ảnh thằng cha ăn mặc lôi thôi, miệng luôn quát tháo chửi bậy vẫn y hệt vậy. Có 1 điều khác đó là giờ đại ca không phải là cán bộ, chẳng phải là sinh viên của SGU nữa. Thế nhưng, vẫn giữ cái hình ảnh lãnh đạo, vẫn là ngọn lửa để các bạn cố gắng, vẫn quát mắng, vẫn có mặt để tập luyện và giữ cái tinh thần cho đồng đội. Các bạn Tài chính - Kế toán may mắn lắm khi có 1 ông sếp thật tuyệt như vậy đó!

1 năm qua, bản thân tôi cũng đã và đang tập luyện để phát triển thật tốt, cũng như xây dựng đội nhóm, Team Building, Team spirit giữ lửa cho đồng đội. Nhưng chắc chắn còn phải học nhiều, học từ cái giản dị mà luôn đc mọi người yêu quý từ ông "sếp" khùng điên này.

Chúc chương trình Liên chi tôi toàn năng thành công, chúc các đội chơi tràn đầy năng lượng và thể hiện thật tài năng!

Và cuối cùng chúc đồng đội yêu quý của tôi sẽ làm được tất cả!

26/11/2016 - Viết cho những ngày không ngừng cố gắng !

Lần đầu leo núi Bà Đen


Con đường nào cho những ngày của tuổi trẻ?



Vào những cái ngày thời tiết dở dở ương ương như vậy, đáng lẽ ra khi đó cảm xúc của tôi sẽ chẳng thể nào bình thản nổi. Nhưng đến những ngày này, dường như mọi chuyện xảy ra tôi đang dần biết điều phối và khống chế nó theo một cách hoàn hảo nhất. Tôi bắt đầu thấy yêu bản thân, yêu công việc và nhìn vào mọi sự hiện hữu đều thấy nó thật đẹp và năng lượng biết bao.

Thức giấc vào lúc 5h30 phút, dành 1 chút thời gian nhâm nhi cái mùi sương sớm còn động lại giữa cái thành phố này. Cố gắng hoàn thành quyển sách mà tôi vẫn còn dang dở. Những khi thức dậy vào một ngày thật đẹp, làm một điều nhẹ nhàng nhất thấy dường như tim mình đập nhanh hơn một nhịp. Ngắm nhìn thế giới khi mặt trời đang lấp ló, mới cảm thấy rằng còn quá nhiều điều phải khám phá.

7 giờ sáng, tôi ì ạch dắt cái xe ra khỏi cửa và quyết định dành một ngày thật đầy năng lượng. Café sáng cùng người anh đáng quý và những người bạn. Bạn có biết không? Khi mà chúng ta sẵn sàng mở lòng cùng nhau, chia sẻ về những điều tuyệt vời. Các mối quan hệ tốt sẽ hiện diện ngay bên cạnh bạn đấy. Chúng tôi cứ thế, mở rộng ra được những mối quan hệ với người đồng nghiệp, người bạn, hay những đứa em vẫn còn đang rất là trẻ. Mỗi khi ở bên nhau, chia sẻ những điều giá trị để cùng suy ngẫm, cùng cười hô hố thấy thế giới thật gần nhau.

12 giờ trưa, một quyết định nhanh gọn. “Leo núi đi mày”. Và đó là cái trải nghiệm chinh phục một đỉnh cao theo đúng nghĩa – đối với riêng bản thân tôi. 2 giờ chiều, khởi hành. “Có thuốc muỗi chưa mày, có dao chưa mày, bla..bla..” “Tao có mang cả 6 con sói đây này =)))”. Một chặng đường ngắn, trời đã đổ mưa tầm tã, sau 3 giờ chạy xe giữa cơn mưa khó chịu chúng tôi đặt chân được đến cái nhà vệ sinh của bãi gửi xe để bắt đầu cuộc hành trình vào lúc 5h15. Đối với những bạn như chúng tôi, lần đầu làm chuyện ấy khi trời đã chẳng còn ánh sáng đúng là một quyết định thật điên rồ. Nhưng trong tim vẫn nó đang đập thật nhanh để nhắc rằng “Làm đi, trải nghiệm đi, đừng sợ!”

Chùa Bà Đen xuất hiện sau hơn 1 giờ đồng hồ với những sự quyết tâm, với những con ác quỷ ở tít bên trong nó lôi kéo chúng tôi lại. Và tôi nhận ra rằng, đó mới chỉ là đoạn đầu của cuộc hành trình mà thôi. Còn nữa những thử thách vô cùng khắc nghiệt phía trước, khi sương đang che trắng núi, đâu đó đằng xa mưa vẫn rả rích không ngừng. Vượt qua biết bao nhiêu mỏm đá gồ ghề, để rồi chúng tôi quay lại với một cảm xúc WOW thật tuyệt. Đằng xa xa kia là Campuchia đang sáng rực, ngay trước mắt mình, ngôi chùa đang mờ mờ giữa làn khói trắng, tiếng chuông ngân vang từng hồi. Tôi quay lại và nhận ra rằng chúng tôi đã vượt qua được những đoạn đường rất vất vả để đón nhận được một thứ đẹp tuyệt thật là xứng đáng.
“Còn xa không mày?” – “Còn cỡ 2 tiếng nữa thôi” – Đến ngưỡng hạnh phúc đó, tôi biết rằng vẫn mới chỉ là một đoạn đường ngắn của đỉnh thành công mà thôi. Con đường con rất dài, sẽ còn những thứ đẹp như vậy ở đằng trước, và đó là mục tiêu để chúng tôi bước đi tiếp mà chẳng ngại điều gì. Cùng nhau hét lên khi thấy những thứ đẹp tuyệt, đó là cách mà để chúng ta ăn mừng những thành công nho nhỏ, níu giữa những cảm giác hạnh phúc đó làm hành trang để nhìn lên phía trên cao.

Với mỗi người, mỗi cuộc hành trình là để được đi. Nhưng đối với riêng chúng tôi, là để cảm nhận, để trải nghiệm. “Cố lên mày” – “Sắp tới rồi kìa” – “Cẩn thận đó nhé” – “Đưa tao cầm cho” . . . Những lời quan tâm nhỏ nhỏ như vậy trong cuộc sống hàng ngày của 2 thằng đực với nhau thật khó khăn. Nhưng trên con đường hiện tại, đó là những thứ để tin tưởng vào nhau nhất. Ở cuộc hành trình nhỏ, hay những công việc trong cuộc sống. Bạn hãy luôn quan tâm và động viên những người bạn đồng hành, để đó là năng lượng để các bạn cùng bước với nhau. Nhưng chẳng con đường nào là nệm êm cả, chẳng ngọn núi nào chỉ có leo là đến được đỉnh cả. Sương mù vẫn kín, mưa vẫn rơi, và con đường phía trước đang tối dần đi. Sau hơn 3 giờ, chúng tôi đang phát hiện mình bị đi vào 1 con đường cụt. Quay lại lần 1, lần 2, lần 3. “Chúng tôi đang ở đâu đây?” Cảm giác bị mất phương hướng nó kinh khủng như thế nào chắc là bạn biết chứ? Ánh đèn mờ dần, sóng điện thoại cũng chẳng còn, dưới chân là những vũng bùn nhầy nhụa, trơn trượt. Chúng ta phải đi về đâu?


Thằng Dũng, là leader khi ấy. “Tao chắc chắn đường này đúng. 100%” … “Quay lại đi mày ơi” …. “Để tao đi trước dò đường…” Và rồi cứ thế, dường như theo cái bản năng và cái sự trách nhiệm bắt phải tìm ra con đường thật nhanh để thoát khỏi cái khoảnh khắc lạc đường đấy. Giống như trong cuộc sống, khi bạn đang dẫn dắt cả đội nhóm đi mà mất phương hướng, bạn cứ chạy thật nhanh, đâu là nơi có ánh sáng, đâu là nơi tới con đường đúng? Và rồi, đồng đội của bạn phía sau chỉ có bàng hoàng, hoang mang. Mình nên làm gì đây? Mình nên đi tiếp hay quay lại? Khi đó tôi cũng vậy đó, hơi chút bối rối, đèn pin cũng đã tắt. sương vẫn rơi. Tôi nên bảo nó quay lại đây, hay là tiếp tục theo nó? Nếu như là trước kia, tôi đã vội hoảng loạn lên, chửi, nguyền rủa nó rồi. Nhưng chúng tôi là một đội, mục tiêu của chúng tôi là đi cùng nhau, cùng lên đến đỉnh đằng kia. Vậy phải làm như thế nào chứ?

Trong phút giây không ổn định đấy, chúng tôi vẫn biết được rằng. Nên ngồi lại để hỏi chúng ta đang đi về đâu? Chúng ta nên làm thế nào? Phía trên là đỉnh núi, chỉ cần đi thẳng hướng đó là sẽ tới thôi hoặc là sẽ dừng lại 1 nơi an toàn nhất để “tận hưởng”. Bất kể trong cuộc sống mắc phải điều gì? Thì cũng nên nhìn lại xem những điều này có giá trị như thế nào? Cùng ngồi lại xem, quãng đường ta đi qua nó đẹp biết bao. Khi bạn đã có mục tiêu, chỉ cần dám bước đi thôi. Tôi tin chắc nó sẽ đến. Chúng tôi mò ra 1 con đường có vài dấu chân, là 1 vách đồi thẳng đứng, trơn trượt. Đến nỗi chỉ đứng cũng còn không chắc chân nữa. Khó khăn chồng chất khó khăn, balo đứt dây, vừa phải giữ cho người không tụt xuống, vừa phải giữ cho balo không rơi mất. Những thứ chúng ta thừa biết, nhưng chúng ta không bao giờ cảm nhận, cũng như giây phút này, sức mạnh đồng đội là để thằng này dùng tay đỡ bước chân thằng kia. Chúng ta luôn nói có đội nhóm là sẽ thành công, tuy vậy, có khi nào bạn cảm nhận thấy nghĩ về đồng đội và thấy đó là động lực để bước lên không? Chúng tôi đã vượt qua cái con đường đó như vậy đó. Khi bước lên đoạn khó khăn nhất, cùng nhìn lại những thứ vừa dẫm lên, nó không hề đẹp, nó tối tăm, nó sâu hun hút. Nhưng tôi vẫn hét lên như đứa trẻ. Tôi được dạy phải neo lại những điều hạnh phúc mà. Đó là những lúc khó khăn nhất của hành trình. Chúng tôi đã vượt qua. Những câu nói tưởng chừng như không có tác dụng nó là nguồn động lực vô cùng to lớn “Cứ bước đi, đừng sợ!”.
21 giờ 45 phút, chúng tôi đặt chân lên điểm cao nhất của núi Bà Đen. Không một bóng người. Không nhìn thấy một thứ gì, gió to như muốn thổi bay. Chúng tôi lại la hét vì đã làm được điều này. Chuyến hành trình đầu tiên của cuộc đời thật điên rồ! Không một sự chuẩn bị. Chẳng một kinh nghiệm. Nhưng chúng tôi vẫn hạnh phúc. Bạn biết không? Cái đỉnh núi toàn rác này, nó chẳng có thứ gì vui vẻ cả. Nhưng ai cũng khao khát bước lên đó. Cũng chẳng phải vì để khi bạn nhìn xuống thấy nó thật đẹp. Thực chất chẳng thấy được gì ngoài sương mù đâu. Vậy giá trị thực sự là điều gì? Là ngôi chùa mờ ảo phía dưới khi bạn mới đi được 1/5 quãng đường, là khi bạn sợ đến muốn khóc khi biết mình mất phương hướng, là khi bạn hét thật to khi vượt qua được vách đất trơn, là khi cái thằng đực đi cùng bóp chân cho mình… Đó! Với tôi là những điều hạnh phúc và đáng để nói là trải nghiệm hơn cả. Đỉnh núi này vẫn thấp so với những đỉnh núi khác lắm. Bạn sẽ chẳng tự hào được với ai khi bạn nói rằng “Tao đặt chân lên đỉnh núi Bà Đen, nó đẹp tuyệt vời”.

Không chỉ là một chuyến đi, nó là bài học, là trải nghiệm thực tế về những bài học tôi và đồng đội đã được học. Tôi sẽ ghi tiếp những chặng đường mình dẫm lên. Vì cuộc đời là những chuyến đi, chưa đủ, là những câu chuyện nữa bạn à!



Núi Bà Đen ngày 17, 18/8/2016

23:01 18/8/2016

Quang Huy




Cuộc gặp gỡ thú vị



Lâu lâu phải viết 1 cái gì kiểu như ghi dấu những điều thú vị đang diễn ra mỗi ngày chứ!
Lâu lắm rồi mới có khi ngồi nói chuyện với 1 người đủ tỉ thứ trên đời. Với mỗi người lại có 1 cách suy nghĩ, 1 cách nói chuyện khác nhau. Hôm nay hiểu thêm 1 câu "khi bạn trên cao bạn phải chấp nhận sự cô đơn".
Lâu lắm mới có người nhận xét về con người mình. Thật sự cũng không hiểu là mình thuộc loại người như thế nào. Đôi khi đa nhân cách quá. Tốt có. Mục đích riêng có. Đểu cũng có 1 phần. Chẳng việc gì mà không dám nhận.
Nhưng điều cảm thấy thú vị là mỗi ngày lại 1 khác. Ngay từ cách suy nghĩ. Bản thân vui hơn khi truyền cảm hứng, tiếp động lực dc cho nhiều người.

Cảm ơn chị Hiền. 1 người luôn âm thầm theo dõi em, tin tưởng em. Dạy e những cái hay. Chị có 1 điều rất giống em. Đó là khi nói về 1 vấn đề A chị sẽ đi từ B vòng đến Z xog mới nói về A. 1 người tham vọng và ý chí lớn.
Mỗi ngày ai cũng phải trưởng thành. Em phải học chị nhiểu ở tính cách thẳng thắn rõ ràng. Em vẫn còn thiếu 1 cái là rõ ràng cụ thể. Mỗi khi nhìn có người hơn em e luôn muốn học tập thêm... Em sẽ làm đc mà. Có lẽ 1 ngày đẹp trời chị sẽ đọc được những dòng này. Và sẽ có 1 ngày em thật sự trưởng thành :)
1:36 - 11/6/2016
Ngày gặp chị Hiền