Hot!

Bài viết mới nhất

Chúc các bạn một ngày vui vẻ!

Hợp tác cùng trường Giao Thông Vận Tải TP.HCM

Sáng ngày 25-2, OTalk và Đại học giao thông Vận tải HCM (UTC) đã có lễ ký kết hợp tác trong nhiều lĩnh vực thế mạnh của hai bên. Mục tiêu của lễ ký kết hợp tác hy vọng sẽ mang lại một tương lai tươi sáng.

Nằm trong kế hoạch nâng cao chất lượng học tập của sinh viên trong thời đại công nghệ 4.0, đồng thời giúp thế hệ sinh viên trẻ Việt Nam có nhiều cơ hội tiếp cận với khoa học công nghệ cũng như đáp ứng nhu cầu nghiên cứu cho một tương lai hiện đại, OTalk Việt Nam và Đại học Giao thông Vận tải HCM đã có buổi lễ ký kết hợp tác.

Nội dung ký kết hợp tác xoay quanh những vấn đề chính như: Hỗ trợ trường Đại học giao thông vận tải HCM tuyển sinh, tài trợ nghiên cứu khoa học lĩnh vực công nghệ, phối hợp tổ chức hội thảo – sự kiện, hợp tác tổ chức các khóa đào tạo ngắn hạn đáp ứng nhu cầu hiện tại,…

Buổi lễ hợp tác diễn ra như mong đợi.

Đặc biệt, Đại học Giao thông Vận tải HCM sẽ tạo điều kiện để sản phẩm OTalk phát triển rộng rãi, đồng thời khai thác các hoạt động truyền thông tại trường.

Chia sẻ tại buổi lễ ký kết, PGS.TS. Nguyễn Bá Hoàng – hiệu trưởng Trường Đại học Giao thông Vận tải (UTC) chia sẻ: “Với sự tài trợ của OTalk, đội ngũ giảng viên của Trường sẽ có thêm điều kiện để triển khai nghiên cứu các đề tài khoa học kỹ thuật. Đấy là tín hiệu đáng mừng”.

Đồng quan điểm thầy Nguyễn Anh Tuấn – Trưởng phòng đào tạo của trường cho biết: “ O’Talk Conference là nền tảng mang lại cho người dùng cảm giác như một ngôi nhà riêng của mình, có thể tạo 1 phòng cá nhân, thuận tiện và độ ổn định tốt”.


Ông Bùi Quang Huy (trái) và PGS.TS. Nguyễn Bá Hoàng ký kết hợp tác giữa hai đơn vị.


Trong khi đó, nói về triển vọng hợp tác cùng với đơn vị UTC, ông Bùi Quang Huy – Đại diện OTalk tại Việt Nam cho biết: “Sự hợp tác này hứa hẹn mang lại triển vọng trong việc phát triển của hai đơn vị. Bên cạnh đó sẽ khẳng định những nền tảng công nghệ hàng đầu vào học tập và cuộc sống”.



Ký kết hợp tác cùng Hội điện ảnh TP.HCM

Vừa qua OTalk đã ký hợp đồng chiến lược với hội điện ảnh TPHCM. OTalk sẽ đồng hành cùng hội điện ảnh TPHCM trong các sự kiện thường niên, các hoạt động giải trí của hội như : liên hoan phim ngắn, cuộc thi diễn viên điện ảnh triển vọng – ngôi sao ngày mai, họp mặt tất niên cùng các sự kiện liên quan khác. Bên cạnh đó OTalk sẽ là đơn vị tài trợ cho các tác phẩm phim ngắn của các tác giả trẻ thuộc hội điện ảnh TPHCM.

Anh Quang Huy  (mặc áo trắng  bên phải ) và Đạo diễn – Nhà biên kịch Dương Cẩm Thúy (áo hoa bên trái)

Anh Quang Huy – đại diện OTalk tại Việt Nam và Đạo diễn – Nhà biên kịch Dương Cẩm Thúy – chủ tịch hội điện ảnh đã có buổi ký kết hợp đồng tại văn phòng chính thức của hội tại TPHCM (số 81 Trần Quốc Thảo,P7, Q3, TPHCM) với sự có mặt ban chấp hành hiện tại  trong nhiệm kỳ 2020 – 2025. Đặc biệt sự có mặt diễn viên Thanh Thúy – hiện đang là Phó giám đốc Sở văn hóa thể thao TP.HCM cùng hòa chung niềm vui buổi ký kết chính thức.


Ban chấp hành hội điện ảnh TPHCM

Diễn viên Thanh Thúy (Áo dài đang đứng) – hiện đang là Phó giám đốc Sở văn hóa thể thao TP.HCM 

Đạo diễn nhà biên kịch Dương Cẩm Thúy – Chủ tịch hội điện ảnh TPHCM cho biết : “Tôi hy vọng hội điện ảnh TPHCM phát triển lớn mạnh cùng với sự hợp tác cùng OTalk, những dự án ấp ủ của hội sẽ hiện thức hóa trong tương lai, và các dự án của các tác giả trẻ sẽ có điều kiện phát triển, đưa sản phẩm của mình đến với nhiều khán giả hơn góp phần vào sự phát triển chung điện ảnh Việt Nam nói chung và TPHCM nói riêng. Vừa qua trong sự kiện họp mặt cuối năm của hội điện ảnh TPHCM, OTalk đã tài trợ cho hội rất nhiều, tôi xin thay mặt hội điện ảnh TPHCM cảm ơn OTalk và tôi luôn mong muốn sự hợp tác giữa hai bên sẽ tốt đẹp và kéo dài trong tương lai.”

 

Nhìn dưới cơn mưa lớn mọi người thi nhau chạy vội vã hết cả

Sài Gòn hôm nay mưa to thật!

Leo vội lên xe anh Grab mới đi được một chút thì đã mù mịt trời đất rồi. Thế thôi đành kêu ông bạn grab tấp vô luôn quán cafe 2 anh em ngồi cafe luôn. Khá lâu rồi đấy mới đi giữa trận mưa lớn và ngồi nhìn trời mưa lớn như vậy. Tất bật quá mà.

Nhìn dưới cơn mưa lớn mọi người thi nhau chạy vội vã hết cả. Thật ra thì mỗi ngày họ đều chạy vội vã như vậy, nhưng tới khi bất chợt gặp mưa thì càng phải chạy thật nhanh. Giống như khoảng thời gian vừa rồi của bản thân mình cũng vậy! Vấp ngã vừa xong thì dịch bệnh lại kéo đến. Mà chắc chẳng riêng gì mình đang hối hả mỗi ngày như thế!

Cái hôm mà Sài Gòn nó mưa to kinh khủng ấy


Trước đây đức tin luôn cho mình thấy chỉ cần nhiệt huyết, chăm chỉ cần cù và những kiến thức tích luỹ hàng ngày thì mình sẽ “nhanh chóng” đạt được “mọi thứ”. Ấy thế mà, ta quên mất những thứ đó còn thiếu một yếu tố đó là “quá trình”. Cái điều tưởng chừng như là “mọi thứ” đó thực tế nhỏ xíu trong chuỗi quá trình mà mình nhìn nhận được qua tất cả thời gian vừa qua. Nhưng công nhận cái “quá trình” này nó làm bản thân mình mạnh mẽ và bình tĩnh lên thật sự nhiều. Mỗi ngày tận hưởng áp lực từ việc đối mặt với những món nợ cũ, đối mặt với những công việc ở tần suất mới còn hơn nhiều trước đây, đối mặt với cảm xúc tiêu cực của bản thân và những người bạn xung quanh... Đối mặt, tận hưởng và giải quyết chúng!

Nhưng mà cơn mưa tạt ướt hết mặt mũi làm mình lại không chịu nổi cảm xúc này.

Về đến nhà vô tình lướt youtube lại xem đúng video giống thằng em trai mình quá. Xong mở tin nhắn lên thì mẹ chụp tấm hình chân bà bị té bầm tím, rồi gầy đi nhiều hơn. Vội bốc máy gọi lại ngay, gặp bà, gặp ba, gặp mẹ mà mình chẳng nhìn nổi vô camera vì sợ không ngăn được nước mắt. Đấy! Bản thân tưởng chừng mạnh mẽ và bình tĩnh lắm đấy thì cũng chẳng thể nào giữ được cảm xúc của sức mạnh thời gian, của những áp lực vô hình mỗi tháng năm trôi qua. Bên ngoài kia ấy, thì mình chịu đựng được hết, nhưng nhìn thấy những nỗi buồn, lo lắng của người thân và khuôn mặt khi ngủ ngon lành mà đầy ưu tư của cô bạn gái thì chẳng thể nào mà mình giữ cảm xúc được...

Hình ảnh từ video mà mình xem được

Mình luôn tâm niệm rằng bản thân chưa bao giờ ngại khó khăn, sẵn sàng hi sinh và đánh đổi nhiều thứ để sau này sẽ có cuộc sống tuyệt vời hơn. Không chỉ dành cho bản thân mà còn là những người bên cạnh, những người đồng hành mỗi ngày.

Dù cho cơn mưa có lớn thế nào, thì cũng ngắm nhìn nó thật đẹp khi có thể. Mà nếu mưa lâu quá làm trễ giờ về ăn cơm bên gia đình thì thôi đành phải đặt Grab Car và đi dưới cơn mưa về! *cười*

12/09/2020
#ChiemNghiem0h

Be the change you want to see in the world

Đâu đó có ai nói rằng trên đời này, chỉ cần một cơ duyên, một khoảnh khắc, một ánh mắt và một lời nói chạm đúng đáy lòng, bất cứ ai cũng có thể phải lòng nhau.



Tôi hiểu ý nghĩa của câu nói ấy, cũng đã trải qua những khoảnh khắc kỳ diệu đã dắt mình vào những mối tình đẹp. Nhưng cũng qua rất nhiều mối quan hệ từ khi còn trẻ, tôi lại học được rằng, thực ra người với người luôn có hàng tỷ lí do để xa nhau chứ thực sự có rất ít lí do để gần nhau.



Bạn có thích những đồng nghiệp của mình tại chỗ làm không? Trong số những người đã từng ngồi cùng bàn cà phê của bạn vào một ngày nào đó, ai là người nhận ra từ một status vu vơ của bạn là bạn đang buồn và lẻ loi? Số lượng những người đã từng cho bạn vay tiền là bao nhiêu người? Bạn đã từng đến bao nhiêu đám tang?

Những điều vu vơ ấy thật ra lại thể hiện rất nhiều.

Hàng ngày mọi người đều ra đường, đều đến làm việc ở một nơi nào đó, cho dù bạn không thích những con người tại đó, bạn vẫn sẽ chịu đựng, vì tiền. Sau khi đổi chỗ làm, chắc chắn số lượng đồng nghiệp cũ mà một người tiếp tục thăm hỏi là cực kỳ ít.

Trên đời thật ra ai cũng cô đơn, chỉ là vào những lúc một mình họ mới nhận thức rõ ràng được điều ấy. Phần lớn mọi người sẽ cảm thấy khó chịu, hoảng sợ hoặc dấm dứt trong khoảng không ấy và sẽ cố gắng tìm lấy một sự liên kết nào đó ở xã hội. Những cuộc cà phê vô ích từ đó cũng được sinh ra.

Số lượng những người nhạy cảm, biết quan tâm trên đời thực ra là rất ít. Thậm chí số lượng những người ích kỷ còn nhiều hơn. Họ sẽ không quan tâm đến nỗi đau của bạn, trừ phi trong đó có một thứ gì đó thoả mãn họ. Mọi người thường hay dùng một bài hát để thay cho ẩn ý về tâm trạng của mình lúc này. Việc ấy cũng chẳng có gì bí mật cả và dường như ai cũng biết sự thật ấy.


Hãy cứ thử lướt qua feed của bạn, bạn sẽ thấy, mỗi ngày đều có rất nhiều người post các bài hát. Ngày nào cũng có những người đang buồn. Và bạn không quan tâm vì bạn cũng đang buồn.

Hàng ngày số lượng giao dịch tiền nong, cả vay lẫn trả nhiều đến mức không tưởng. Những người cho bạn vay tiền là người dù ít hay nhiều cũng đặt lòng tin ở bạn. Nhưng những người sẵn sàng không trả tiền và cũng chẳng một câu nhắn trước lại cực kỳ nhiều.

Vì sao họ làm thế ư? Không phải vì họ không hiểu rằng điều ấy là bất tín. Mà vì những người như thế không đủ trí tuệ lẫn ý thức để hiểu rằng một mối quan hệ tốt giá trị hơn một số tiền nào đó rất nhiều.

Cho dù nhiều người có thể không thích đi dự đám cưới lắm vì đám cưới là liên quan đến tiền mừng. Nhưng thử nghĩ mà xem, đám cưới còn vui vẻ hơn đám tang. Số lượng những người muốn có mặt trong đám tang người thân của bạn chắc chắn sẽ ít hơn nhiều so một đám cưới.

Ở thời đại của bố mẹ chúng ta, mỗi gia đình đều khá đông anh em, nhà nào cũng 5 7 người con. Dịp ma chay vì thế mà trở nên nhẹ nhàng. Nhưng đến thời đại của chúng ta, khi bố mẹ ra đi, số lượng những người ở xung quanh bạn lúc ấy có thể sẽ chỉ là một vài người bạn thân thiết. Từ lâu tôi đã xác định rằng những người sẽ ở cạnh mình trong đám tang của bố mẹ tôi mới thực sự là những người bạn giá trị nhất. Và chính tôi cũng thường đối chiếu điều ấy trong tất cả các mối quan hệ hiện tại của mình.

Thật ra tôi không hề thấy có gì nặng nề trong câu chuyện ngày hôm nay.

Tại sao bạn lại buồn khi những điều ấy đơn thuần chỉ là sự thật? Đó là thế giới mà chúng ta đang sống, nơi mà số lượng những người tử tế đang ngày một ít. Để tiếp tục sống trong một thế giới như thế, một người cần phải dũng cảm.

Dũng cảm để những cảm xúc tiêu cực mỗi ngày sẽ không kéo tụt mình xuống. Dũng cảm để ngày mai vẫn còn dám làm một điều gì đó cho thế giới ngoài kia.

Có câu nói rằng "Be the change you want to see in the world" (Nếu muốn thay đổi điều gì đó ở thế giới thì hãy là người đầu tiên).

Ngày mai tôi sẽ tiếp tục làm một người tử tế, tiếp tục đối mặt với số phận này bằng một nụ cười, và khôn ngoan hơn để biết cách bảo vệ mình tốt hơn.

2020 của mình

Để mình kể cho bạn nghe về cuộc sống dạo này của mình.

Mỗi ngày mình thức dậy vào lúc 6h30, 7h hoặc đôi lúc là 7h28’ bởi vì mình bật dậy vào lúc 7h23’ và cố ngủ thêm 5 phút. Rồi tới công ty thật nhanh để kịp giờ làm. Những ngày đấy thường thì mình về sớm nhất là 7 giờ tối. Sau đó lại có khi phải có những “cuộc họp” bất chợt sau 9 giờ tối để rồi có khi phải về nhà vào lúc 2-3h sáng. Và ngày hôm sau lại bắt đầu một ngày như thế.
Và mỗi ngày thì trong đầu luôn vang vài câu hỏi “Sống như vậy để được gì?”

Vài năm trước thì mình sẽ cố gắng dùng mọi thứ nỗ lực, câu chuyện này kia để trả lời cho câu hỏi trên. Còn bây giờ thì mình chỉ mỉm cười nhẹ nhàng hơn: “Chẳng ai muốn điều đó cả!”. Chỉ là mình biết “điều” để sống mỗi ngày.

Qua một vài sự cố mình học được nhiều hơn. Có thái độ sống càng nghiêm túc và tích cực hơn. Có lẽ quãng thời gian áp lực và luyện tập chánh niệm giúp mình luôn nhìn cuộc sống bằng góc độ lạc quan. Trước thì cứ dè chừng việc được mất, giờ thì dầm mưa tàn tàn trong chiếc Wave ghẻ cùng Thật cũng thấy cuộc sống vẫn còn niềm vui.
Vài ngày trước, đứng trú mưa khoảng 30 phút. Bất chợt thấy người ta vội vã quá. Cứ lao vù vù sợ cơn mưa. Kẹt xe, bấm còi inh ỏi, chửi nhau để cố gắng tranh phần đường. Mà rồi đằng nào trời cũng mưa. Đấy, lạ vậy!

Mỗi ngày trong cuộc sống đôi lúc mình cũng phải đối mặt với những chuyện như vậy. Đôi lúc thì mấy đứa em mất động lực, đôi lúc thì cô bạn gái mất niềm tin. Nhưng rồi, chúng mình vẫn cứ tiếp tục vượt qua. Chỉ cần là cách nhìn cuộc sống bằng cách lạc quan khác, mở rộng chữ Nhẫn và lòng bao dung. Mình luôn tâm niệm vậy.
Thế nhưng, đôi lúc sẽ bị hỏi lại rằng liệu lạc quan thì có tiền trả nợ không? Lạc quan thì có cơm ăn ngày mai không?
Thật ra câu trả lời tự chúng ta biết được mà. Cứ chọn cách sống trong niềm vui và làm việc nghiêm túc thì vẫn tốt hơn việc ngồi để hỏi lại những điều chưa giải thích được.

Ai trên đời cũng quan tâm đến chuyện “được” và “mất”. Nhưng được và mất đó là cách chúng ta nhìn nhận thôi. Mình vẫn luôn tin rằng điều tốt đẹp sẽ đến qua tất cả các thử thách trên đời này.

Quang Huy của sau 2020 bớt ồn ào ngoài kia hơn một chút. Bởi vì mình muốn tập trung vào những việc thực tế hiện tại để tiếp tục xây dựng những thứ chưa làm được đã qua.




“Chẳng ai dại nên nhận phần thua thiệt
Chỉ bao dung nên nhận lẽ nhịn nhường
Lại có kẻ dốc ân tình đánh đổi
Mất thật nhiều mà vẫn tưởng mình khôn”

06/2020
#ChiemNghiem0h

Để dành tặng các Bros

Một người đàn ông sống trên đời, bên cạnh bản thân và gia đình, một điều quan trọng cần phải có là những người anh em. Bài viết này xin được viết về các bros, để dành tặng các bros.

Bros xuất hiện thế nào?
Người ta thường nói, anh em khác bạn bè ở chỗ bạn bè có thể chọn được còn anh em thì không. Quả thực đúng như vậy, những bros thân thiết nhất thường chỉ là những người bạn bình thường xã giao bỗng trở nên đặc biệt gần gũi với nhau một cách tình cờ. Thường thì chỉ qua những cuộc vui hay làm ăn hợp tác, người ta có thể kết bạn nhưng khó có thể thực sự thành các bros. Chất xúc tác của nó đến từ sự bao bọc giúp đỡ khi gặp khó khăn trong cuộc sống, và qua đó trở thành những người đàn ông bên cạnh nhau đến suốt đời.
Bros sẽ làm những gì cho nhau?
Trong mỗi cuộc chơi bạn có thể thoải mái buông xuôi tất cả để đắm mình vào niềm vui vì luôn biết rằng sẽ có những người anh em bên cạnh khiêng mình về tận nhà dù bản thân có thể còn không nhớ nhà mình ở đâu. Khi bạn đang mải mê tán gẫu với cô gái xinh đẹp nhiệt tình cười khúc khích với mỗi câu bạn nói thì người bro bên cạnh đang chịu đựng ngồi nghe người bạn đồ sộ gần một tạ huyên thuyên về tình yêu với thức ăn và đồ ngọt. Bros cũng sẽ là người bên cạnh uống bia và lắng nghe khi bạn trải qua một cuộc chia tay đau lòng mà không biết phải tìm đến ai để tâm sự. Bros có thể không phải những người bạn thường gặp nhất, nhưng là những người luôn quan tâm đến nhau và sẵn sàng giúp đỡ bạn khi cần.
Con người ta thường khi trưởng thành hơn và va chạm nhiều sẽ không còn có thể sẵn sàng hy sinh lợi ích của mình vì một người khác, nhưng những người anh em chân chính là ngoại lệ cho quy luật này. Điều đấy nẩy sinh từ niềm tin rằng người kia sẽ vì mình mà làm điều tương tự khi đòi hỏi, cũng như một cách đóng bảo hiểm cho lúc khó khăn, nhưng không phải trả bằng tiền bạc mà dựa vào tình thân.
Bros không phải là …
Lý do để ỷ lại. Mỗi người đàn ông trên đời đều có trách nhiệm cho cuộc sống và thành công của chính bản thân mình. Nhìn những người bạn thân nhất của mình trở nên giàu có không phải có nghĩa bạn nghiễm nhiên đóng góp ít hơn trong mỗi cuộc vui. Sự giúp đỡ nhau sẽ đến từ lòng tốt và tự nguyện, nhưng nó đòi hỏi sự cố gắng chứ không thể chỉ dựa vào bạn bè để thành công hơn. Bros cho, chứ không đòi hỏi.
Trách nhiệm giữa các bros

Trở thành bros là một điều linh thiêng, nên bên cạnh đó cũng kèm theo những trách nhiệm không hề nhỏ. Một bro không bao giờ nên khoanh tay đứng nhìn khi thấy một bro khác đang gặp phải khó khăn, từ việc nhỏ như bị một cô gái quá cân theo đuổi, cho đến việc nghiêm trọng như dính vào rắc rối với pháp luật, nhưng hãy cùng mong rằng tình huống sau sau sẽ không xẩy ra. Trong tình huống này, dù không nhất thiết phải chia sẻ trách nhiệm, nhưng sự hỗ trợ để người anh em mình giảm bớt gánh nặng.



 Quang Huy












Cuộc đời là những chặng đường

Cuộc đời là những chặng đường , ta và mọi người đều là những lữ khách. Chúng ta lặng lẽ bước ngang qua đời nhau, cũng có thể đồng hành cùng nhau trên một chặng đường nào đó trong vài giây phút, hoặc có thể lâu hơn là vài tháng, vài năm hay vài chục năm do hợp nhau. Nhưng cuộc sống luôn có những ngã rẽ xuất hiện bất ngờ, mỗi con người có mỗi một hoàn cảnh riêng, làm nên những tính cách và hệ quy chiếu riêng biệt, và chúng ta không ngừng thay đổi. Đến một ngày, khi ta bất chợt nhìn lại những người xung quanh, và ta, có thể ta sẽ phải thốt lên một từ rằng "ôi sao lạ quá", và ta bỗng nhận ra rằng, thì ra ta và họ đã xa nhau, bước đi trên hai con đường chẳng chung hướng mất rồi.


Không phải vì ta và họ không muốn đồng hành cùng nhau nữa, mà là vì mọi thứ đã đổi khác. Chỉ có thể mỉm cười cảm ơn những gì đã trải qua cùng nhau, và thầm chúc những điều tốt đẹp sẽ đến với họ trên chặng đường sắp tới, đó mới chính là tình bạn, tình yêu chân chính...

Cảm ơn em vì những ngày tháng đã qua!

26/06 

Khoảnh Khắc Cuộc Đời HTV9 - Bùi Quang Huy - Green Life Travel

NSUT Kim Xuân - MC Nguyên Bảo - Quang Huy

Từ một chuyến đi bộ xuyên Việt trong hai tháng, Bùi Quang Huy đã gầy dựng nên sự nghiệp từ chính đam mê của mình.

Bùi Quang Huy hiện đang là giám đốc công ty du lịch Cuộc sống xanh chuyên kết hợp tổ chức du lịch và đào tạo nhân sự. Khoảnh khắc đã thay đổi cuộc đời Quang Huy bắt nguồn từ chuyến đi bộ xuyên Việt, từ Hà Nội vào TP.HCM trong hai tháng. Trong chuyến đi đó, Quang Huy được tiếp xúc với văn hóa vùng miền trên những địa phương mà anh đã đi qua, điều đó đã khơi gợi lên trong chàng trai trẻ đam mê khám phá, vượt lên khỏi những giới hạn của chính mình để phát triển bản thân.

Từ niềm đam mê được ấp ủ đủ lâu bằng những chuyến đi, anh đã quyết định thành lập công ty du lịch, với mục tiêu có thể kết hợp giữa du lịch khám phá, đồng thời lồng ghép những bài học và kỹ năng team building (xây dựng đội nhóm) dành cho các doanh nghiệp. Mục tiêu lớn nhất là giúp cho các doanh nghiệp gắn kết được đội ngũ nhân viên, tăng hiệu quả tương tác giữa các nhân viên, tạo nguồn cảm hứng để họ có thể phát huy hết khả năng của mình.

Quang Huy chia sẻ, anh luôn có tiêu chí cho những chuyến đi của công ty như: cảnh đẹp, văn hóa ẩm thực, những trải nghiệm khám phá và nhất là những bài học để phát triển bản thân. Trong thời gian sắp tới, anh còn mong muốn sẽ được làm nhiều hơn, đổi mới và sáng tạo hơn để đem đến những chuyến đi, những khóa học thú vị và bổ ích cho các khách hàng.








Mỗi tập của Khoảnh Khắc Cuộc Đời là một câu chuyện khác nhau về những hoàn cảnh, những khoảnh khắc đáng nhớ trong cuộc sống, được kể lại bởi chính nhân vật của câu chuyện ấy. Họ là những con người thuộc mọi tầng lớp trong xã hội. Câu chuyện của họ có thể đã từng xuất hiện và gây xúc động mạnh mẽ trên các phương tiện truyền thông hoặc chưa từng được khán giả biết đến. Điều quan trọng và cũng là mục tiêu lớn nhất của Khoảnh Khắc Cuộc Đời đó là thông qua những câu chuyện này để truyền tải đi những thông điệp tích cực và để câu chuyện đó không chỉ làm thay đổi cuộc đời của 1 cá nhân, 1 con người mà còn có thể tạo thành nguồn cảm hứng, động lực để thay đổi cuộc đời của nhiều người theo hướng tốt đẹp hơn.


Nguồn: HTV9

Những Ngày Vắng Em - Guitar Cover


NHỮNG NGÀY VẮNG EM





Em à...
Nếu mai này rời xa
Em có mang hình dung về anh
Kí ức em liệu có còn trong xanh?

Anh thì...
Vẫn như là mọi khi
Tìm vài đồ uống, chờ hoàng hôn xuống
Lượn vài con phố chìm trong ánh sương mờ...

Ngày từng ngày vẫn lối cũ quen thuộc,
bàn tay anh vơi đi một chút hương.
Anh giờ đây thôi mộng mơ
và thôi không nhớ phút giây tình cờ,
tạm quên đi những lời ca vu vơ.

Và gió vẫn khẽ nhắc trên đường về
từ khi bước chân anh ngang qua lẻ loi
Anh mỉm cười nghe chơi vơi,
gom bao yêu thương còn đây nhỏ nhoi.

Anh vẫn một mình trong từng cuộc vui,
tự mình đón ban mai riêng anh trong ngày mới.
Mình anh với thế giới này
Tập sống nốt những tháng ngày vắng em.

Những Ngày Vắng Em - Guitar Cover - Green Life - Guitar: Quang Huy - Vocal: Phước Thật ------- Chào mừng bạn đến với Nhà Xanh. Đây là nơi giao lưu của cộng đồng Green Life với các hoạt động học tập, trải nghiệm và du lịch thú vị của cộng đồng. Các bạn có thể đăng ký nhận ngay các tài liệu vô cùng bổ ích từ Green Life. Link tải app: https://goo.gl/cGqSpn

CÂU CHUYỆN THỜI GIAN VỪA QUA CỦA NHÀ XANH | GREEN LIFE


CÂU CHUYỆN THỜI GIAN VỪA QUA CỦA NHÀ XANH | GREEN LIFE 🍀


📣 Thay mặt nhà Xanh xin thông báo 1 vài thông tin về việc TẠM NGƯNG hoạt động tại địa chỉ quận 2.


Ngày đầu tiên tại Nông Trại Xanh (11/5/2018)


Rất nhiều câu chuyện đã đến trong thời gian 1 năm mà tụi mình cùng xây dựng Nông Trại Xanh và những thứ gọi là nhà Xanh!

Cảm ơn những điều đã đến, đã đi và luôn bên mình trong suốt hành trình đó...!

Cảm ơn gia đình, bạn bè, đồng nghiệp, các đối tác, những người thầy, những người anh chị đã ở bên trong thời gian qua!

Trong video là toàn bộ những lời chúng mình muốn gửi đến tất cả mọi người

 






Nỗi buồn của tụi con trai

Đó là những ngày mà ngay sau khi vừa kịp cảm thấy bản thân mình khá ổn, thì bỗng nhiên nhận được sự từ chối của ai đó. Sự từ chối từ cô gái đang theo đuổi, từ đối tác vừa tiếp xúc hay từ các bậc tiền bối đều khiến bọn con trai chững lại và hoài nghi về giá trị của bản thân. Một lần nữa.
Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và mọi người đang ngồi
"Nỗi buồn của bọn con trai"? Nghe cứ như những status dài
lê thê kể về việc chàng trai đứng hút thuốc dưới mưa vì nỗi nhớ về mối tình đầu, một mối tình đầy oái ăm giống những bộ phim cổ trang Trung Hoa pha tí mùi xì gà và nước hoa Pháp. Hay như những bài báo cao siêu, sâu sắc viết bằng những lối văn chương và từ ngữ hàn lâm, quý phái về một chàng trai phong trần nào đấy có bề ngoài lạnh lùng nhưng bên trong lại chứa đầy tâm sự - những thể loại tâm sự ứ hự giống chiếc giỏ hoa chứa đầy hoa phượng, có chút gì đấy thơ mộng và xa vắng. Những thứ mà người ta vẫn thường hay chia sẻ cùng với cái icon hai chấm một ngoặc.


Không, nỗi buồn của bọn con trai đơn giản lắm.
Và nó không quá nhiều. Nếu không muốn gọi là quá ít.
Không quá dài, cũng chẳng lê thê.

Nó chỉ đơn giản là một ngày đẹp trời tập trung rất rất nhiều vào một dự án, kì vọng rất rất nhiều về tầm ảnh hưởng của nó, tự nhủ tự cười rất rất nhiều về một thằng con trai đứng cạnh đứa con tinh thần thành công vang dội của mình. Nhưng, dự án đó không hoạt động. Không ảnh hưởng gì hết, chẳng ai quan tâm. Và nó vẫn là một thằng chẳng tạo ra được gì nên hồn.

Có vài hôm hoạt động liên tục, di chuyển nhiều nơi, tiếp xúc với nhiều người, nói nhiều câu chuyện, đến tối muộn mới lết xác về nhà, một mình. Thì bỗng nhiên cảm thấy trống vắng quá, mệt quá. Thế là quần áo giữ nguyên, họa may gỡ ra được vài cái khuy, nằm xuống mà ngủ vùi, chẳng thiết đánh răng hay tắm rửa gì cả.
Có vài hôm ăn chơi xả láng cuộc đời cũng lũ bạn, cả đám thằng nào thằng nấy bắn bắn số tiền ít ỏi của mình để mua lấy những khoảnh khắc tuổi trẻ. Rồi say bia, soi gương cười cười, lấy tay vỗ mặt vài cái rồi lại cười cười. Rồi nói với nhau vài ba chuyện vớ vẩn. Rồi mạnh thằng nào thằng nấy về nhà, ngủ một giấc đến sáng hôm sau. Rồi thức dậy và thấy đời buồn vl.
Có vài hôm khác bận rộn ở trường, cơ quan đến khi nắng chiều đã thôi không còn le lói mới lững thững dắt xe về. Thật sự, mỗi khi bước ra những nơi như thế vào lúc trời đã không còn nắng, trong lòng chán nản vô bờ bến mà chẳng hiểu vì sao. Cảm giác như vừa lãng phí cả cuộc đời của mình vậy.
Ánh đèn đường nhàn nhạt đổ tràn lên tường của những căn nhà mặt tiền, những hàng cây hơi hơi già, tán rộng thả bóng xuống vỉa hè,... thỉnh thoảng cũng thơ mộng đấy. Nhưng những khi đi một mình, những ngày ngồi vỉa hè ăn tạm bợ, những hôm có vài cơn gió lạ thổi qua thì buồn thôi rồi.
Buồn đếch tả được. Một nỗi buồn man mác, nhè nhẹ, nằng nặng hay gì đấy đại loại thế, cái kiểu vẫn thường xuất hiện trong các tác phẩm đạt giải Nobel ấy.

Hồi bé thì con trai ít khi buồn, hoặc không buồn tí nào cả. (Ít nhất là nếu bạn có một tuổi thơ không bất hạnh và lớn lên trong một môi trường tương đối ổn). Lớn lên thì có nhiều thứ để buồn hơn, nhưng nỗi buồn được dàn trải ra, chảy âm ỉ như con suối dưới lòng đất, nên có thể xem như là buồn mà cũng có thể xem như là không buồn. Vì không như ở con gái (mình đoán thế), những nỗi buồn không thỉnh thoảng xuất hiện và nổi cộm lên, mà nỗi buồn thường trực, nhưng chả thằng nào thèm buồn. Có thể nói, đời bọn con trai cơ bản là buồn, nhưng bọn nó đếch thèm quan tâm.
Lại nói về chuyện lớn bé. Khi còn bé thì trải nghiệm cuộc sống có vẻ thú vị hơn. Giống lúc tắm biển, thấy sóng to từ khơi chạy vào thì hò reo mà đâm sầm tới, nước lên thì người lên,
nước xuống thì người xuống, đời ra sao thì cảm xúc như thế. Còn khi đã lớn rồi, người ta có vẻ bình thản hơn, trầm ngâm hơn. Sóng to hay nhỏ thì cũng chỉ là sóng, nước lên hay xuống thì kệ nó, ta cứ đứng yên. Người lớn đi xuống biển cho ướt, rồi xong lại bước lên bờ. Thế là xong.
Mà nói là người lớn thế cho oai, chứ bọn con trai có bao giờ lớn đâu. Vẫn hay buồn vì những chuyện cỏn con bé tí, vẫn hay xúc động về những điều bình thường giản dị. Như bỗng dưng nhớ lại lâu rồi không ăn cơm cùng gia đình là cũng đủ buồn rồi. Dù rằng cái bữa cơm ấy hai bố con vẫn thường dùng để cạnh khóe nhau khi còn ở chung nhà.

Lớn rồi, không được phép thất bại. Lại là con trai, thì lại càng không được phép thất bại. Có vài nơi, vài chỗ người ta cứ bảo rằng con trai phải chịu nhiều áp lực tâm lý, phải kìm nén nỗi buồn gì gì đấy. Người ta bảo là con trai yếu đuối nhưng phải tỏ ra mạnh mẽ. Vớ vẩn. Con trai chẳng cố tỏ ra gì cả. Thế giới càng ngày càng hiện đại, và người ta càng cố gắng giải thích mọi thứ nhưng quên mất rằng có nhiều thứ không thể giải thích, hoặc không giải thích thì hay hơn.
Bọn tâm lí học đúng là rách việc.
Trong hình ảnh có thể có: Quang Huy, đang ngồi, giày, xe đạp và ngoài trời
Lớn rồi, không được phép thất bại. Thế nên mỗi khi vừa kịp cảm thấy bản thân cũng ổn, lương lậu cũng ok, ảnh hưởng cũng đáng kể, nói vẫn có người nghe, comment vẫn có người like,... thì bọn này thấy khá là thoải mái. Nhưng nhanh thôi, khi nhận ra bản thân mình vẫn còn thua kém nhiều người, thành công nhỏ của mình vẫn chỉ là một kiểu thất bại của người khác thì ngay lập tức thấy buồn vl. Và rồi lại lao đầu mà cố gắng thôi.
Nỗi buồn thường xuất hiện sau niềm vui. Mỗi lúc vừa đạt được thành tựu gì đấy, thấy bản thân to vl, hơn người vl nhưng thì bỗng nhiên nhận được sự từ chối của ai đó thì cũng buồn vl. Sự từ chối từ cô gái đang theo đuổi, từ đối tác vừa tiếp xúc hay từ các bậc tiền bối đều khiến bọn con trai chững lại và hoài nghi về giá trị của bản thân. Một lần nữa.
Nhưng buồn thế cũng vui, vì có mấy khi được buồn đâu. Quanh năm suốt tháng, những thằng con trai vẫn là những đứa tay chân linh hoạt, đầu óc tăng động. Miệng mồm thì nụ cười vẫn là thường trực, không trêu ghẹo người khác thì cũng tươi rói những câu chửi thề sẵn sàng bật ra bất cứ lúc nào, ngay cả khi nói về chính trị, văn hóa, xã hội, kinh tế, triết học, tôn giáo, sách vở, âm nhạc, phim ảnh,... Nói chung đời lấy thế mà vui, chỗ anh em với nhau.
Và cả những ngày mải mê theo đuổi một cô nàng nào đấy nữa. Những ngày mà thỉnh thoảng lỡ tay lỡ chân nhắn đi vài ba tin nhắn hơi sỗ sàng quá mức liền vứt điện thoại ra xa, mắt kinh hoàng kiểu "tao vừa làm đ*o gì thế này". Rồi lại thở phào nhẹ nhõm khi bên kia rep lại icon hai chấm nhiều ngoặc. Cũng vui, ít nhất là khi còn có người để theo đuổi.
Chứ những ngày buồn chán, theo đuổi ai đấy là một điều xa xỉ.

Trong hình ảnh có thể có: 2 người, mọi người đang ngồi
Đôi lời gửi đến những cô gái: Những ngày buồn của bọn con trai, hãy để yên cho bọn nó ngủ, hãy ở bên cạnh và đừng làm ồn. Rồi bọn này sẽ lại vui thôi. Hỏi nhiều mệt lắm, thật.
(Nhưng không phải thằng nào cũng được mệt đâu.)

Chia sẻ kinh nghiệm về du lịch dịp lễ 2/9 trên HTV7




Những chia sẻ ngắn về thông tin du lịch vào dịp lễ 2/9 này.

Nếu lễ này chưa biết đi đâu thì hãy "Back to nature" cùng với nhà Xanh nhé ^^
- Đạp xe xuyên rừng tại Vàm Sát cùng với Mangrove Biking.
- Khám phá 3 miền của Việt Nam tại Happy Land
- Hoặc BBQ Camping ngay tại Nông Trại Xanh Quận 2.


www.greenlifetravel.net

Ra mắt dự án Meet To Read - JCI Central SaiGon





Bùi Quang Huy (JCI member) ra mắt dự án Meet to Read






Vào chiều ngày 18 tháng 08 năm 2019 JCI Central Saigon kết hợp với Saigonbook chính thức ra mắt dự án Meet to Read đến với cộng đồng yêu đọc sách Việt tại đường sách Nguyễn Văn Bình, P. Bến Nghé, Q. 1, TP. HCM. Đến với chương trình có 80 khách mời là thành viên của JCI Central Saigon và bạn bè đến từ các chi hội khác thuộc JCI trong đó có chị Phan Ngọc Diễm - chủ tịch JCI Vietnam, ông Nguyễn Tuấn Quỳnh – Nguyên chủ tịch tại JCI Central Saigon, chủ tịch Saigonbook, ông Phạm Thị Minh Phương – Phó chủ tịch JCI VN, ông Phạm Đăng An – Chủ tịch JCI East Saigon, ông Nguyễn Thanh Hà – Chủ tịch JCI CSG, bà Dương Hoài Giang Hà – Giám đốc điều hành khu vực phía Nam Reading Việt Nam, các vị khách quý đến từ Bayan Chapter, trực thuộc JCI Malaysia cùng rất nhiều thành viên Jaycees.


 Dự án Meet To Read là 1 trong 4 dự án xã hội của JCI Central Saigon. Dự án ra mắt vào tháng 04/2019 với mục tiêu thúc đẩy văn hoá đọc sách cho cộng đồng các bạn trẻ Việt Nam nhằm góp phần nâng cao năng lực cạnh tranh trong bối cảnh hội nhập toàn cầu. Dự án Meet To Read hướng tới việc thực hiện mục tiêu số 4 (Quality Education) trong 17 mục tiêu phát triển bền vững của Liên Hiệp Quốc.

Chương trình bắt đầu với lời giới thiệu về sứ mệnh của JCI nói chung và JCI Vietnam nói riêng của Chủ tịch JCI Vietnam – chị Phan Ngọc Diễm. Với sứ mệnh cung cấp những cơ hội phát triển thúc đẩy thế hệ trẻ tạo ra những chuyển biến tích cực, JCI Vietnam đã đồng ý với JCI Central Saigon cho ra đời dự án Meet to Read.

Tiếp lời chị Diễm, Giám đốc Dự án – anh Bùi Quang Huy, đã có bài phát biểu ngắn về sứ mệnh và mục tiêu phát triển của dự án. Với anh Meet to Read đã trải qua 3 số talk show được tổ chức xuyên suốt trong vòng 2 tháng dành cho nội bộ JCI, giờ đây dự án đã có một nền tảng vững chắc để đến gần gũi hơn với cộng đồng các bạn trẻ Việt. Hai trong số mục tiêu lớn của dự án chính là “Truyền tải tinh thần đọc sách với mọi người” và “Gầy dựng được tủ sách khuyến học – một dự án kết hợp với YBA (Hội doanh nhân trẻ thành phố Hồ Chí Minh)”.

Cũng trong ngày hôm đó, để thực hiện mục tiêu đầu tiên “Truyền tải tinh thần đọc sách” buổi talk show “Sách thay đổi cuộc đời tôi thế nào?” đã diễn ra với sự tham gia của hai diễn giả:
·      Anh Nguyễn Thành Nhân: Tác giả cuốn sách Bản đồ thành công nghề BHNT – 12 bước trở thành MDRT
·      Anh Phan Thanh Dũng: Tác giả cuốn sách Chuyên gia ghi nhớ đỉnh cao và Bí quyết đọc nhanh – nhớ lâu – hiểu sâu – ứng dụng ra tiền.

Kết thúc buổi lễ, anh Nguyễn Thanh Hà – Chủ tịch JCI Central Saigon đã có đôi lời động viên và thể hiện tin tưởng về thành công đối với Ban tổ chức dự án. Song song đó, anh cũng kêu gọi mọi người tham gia quyên góp hỗ trợ dự án, tạo động lực cho dự án có kết quả tốt nhất.



Để thể hiện rõ quyết tâm của dự án, Meet to Read xin trích lời anh Huy – Giám đốc dự án: “Dự án Meet to Read sẽ tiếp tục phát triển và ngày càng gắn bó với các bạn trẻ Việt Nam hơn, trở thành một trong những dự án điển hình của JCI Central Saigon. Tuy khởi đầu có chút khó khăn, song tôi có sự tin tưởng vào các bạn trẻ đang đồng hành cùng tôi và sự hỗ trợ về mặt vật chất lẫn kinh nghiệm từ các anh chị JCI nói riêng và toàn thể các bạn nói chung. Meet to Read không chỉ trở thành một động lực đầu tiên để bạn bắt đầu đọc sách mà còn là người bạn đồng hành cùng bạn đến tương lai thành công đúng với tinh thần Meet to Read – Read to Lead.”


THÔNG TIN TÀI TRỢ:
Tên tài khoản : CLB Doanh Nhan Tre The Gioi Tai Viet Nam
      Số tài khoản : 10099413 ·
      Ngân hàng : Kiên Long – Chi nhánh Sài Gòn

      Nội dung chuyển khoản : Họ và tên ủng hộ dự án M2R